logo thich truyen, thichtruyen.vn

Nhà tài trợ:

Xin lỗi, làm người yêu tớ đi – Chương 54

17/05/2013, lúc 04:49 |

Cánh cửa phòng thư viện lại được đẩy ra lần nữa. Hai khuôn mặt tràn ngập hy vọng thò vào. Không để Quân hỏi, nó hăm hở đi vào tìm quyển sách mà từng bức ảnh. Điều mà Quân phục nó ở cái trí nhớ bất tận. Cả một phòng sách lớn không tưởng được mà nó lại có thể tìm được quyển sách mới chỉ nhìn thấy một lần trong mấy phút.

- Đây rồi, quyển có gáy màu đỏ đun. – Nó quẹt tay lên trán lau đi vài giọt mồ hôi lấm tấm.

- Vất vả cho đồng chí quá.

Quân cười cười nhận lấy quyển sách dày cộm, trong lòng vẫn chưa hết thán phục bộ não của nó. Quyển sách hơi cũ, in tiếng nước ngoài, là thứ tiếng gì thì Quân cũng chịu, bìa sách đính nổi những hoa văn uốn lượn mạ vàng, từng góc cạnh được bọc kim loại cẩn thận. Rõ ràng đây là một quyển sách quý và rất có giá trị.

Lại là một trò chơi oái oăm nữa khi mà quyển sách này hoàn toàn bình thường. Nhưng Quân và nó không chịu thua. Hễ có một điều gì đó bình thường ở căn biệt thự này là chắc chắn sẽ có một sự bất bình thường ẩn trong đó.

Nó nhìn quanh thư viện. Giống như cách mà nó làm ở nhà kho, biết đâu lại có cái chìa khoá nào nữa.

- Thôi đừng nhìn nữa, ông nội không có thói quen lặp lại hai lần một mánh đâu. – Quân giữ lấy cái đầu đang xoay tròn của nó.

- Vậy cậu có cách gì không? – Nó hỏi. Nếu Quân đã nói vậy thì chắc cũng phải có cách chứ.

- Ừm. Chắc là có. – Quân gật gù. – Để tớ nghĩ đã.

Quân nhớ mang máng là cậu đã bỏ qua một chi tiết nào đó trong quá khứ. Khi còn bé ông nội cũng vài lần đưa cậu đến đây. Trong trí nhớ của Quân thì đây là nơi nhàm chán nhất quả đất. Toàn những quyển sách dày như cục gạch với nội dung khô khan. Và Quân là đứa trẻ bướng bỉnh luôn nằng nặc đòi đi chơi trong lúc ông đọc sách.

“Con muốn đi. Con không thích ở trong này.”

“Vậy để ông chỉ cho con trò ảo thuật này nhé.”

“Trò ảo thuật hả ông? Sao lại có tăm bông với nước gì thế này ông?”

“Thằng nhóc này, con hấp tấp và bướng bỉnh quá. Đây. Cầm tăm bông chấm qua nước thần rồi viết chữ lên giấy. Đợi chữ khô rồi con hơ giấy lên lửa, chữ sẽ hiện ra. Ông viết sẵn rồi đấy, bật lửa đây, con làm thử xem. Cẩn thận nhé, nghịch với lửa dễ bị bỏng đấy.”

“Con biết mà. Ông đưa bật lửa cho con mượn đi.”

“A… a… a… Ông ơi có chữ thật này. Là chữ ‘Ông nội yêu Quân’ ông ơi!”

Từng dòng hồi ức chợt hiện về. Cậu vẫn nhớ rõ gương mặt cương nghị mà phúc hậu, vẻ ân cần nuông chiều của ông khi dỗ cậu bằng trò ảo thuật đơn giản ấy. Và cả đôi mắt quan tâm của ông theo dõi cậu nữa. Để cho một đứa trẻ con nghịch với bật lửa, hẳn là ông đã rất tin tưởng vào khả năng “trông trẻ” của mình. Sau này lớn lên Quân mới biết, đó đơn giản chỉ là một thí nghiệm, thứ nước kia là nước chanh, chữ hiện lên là do phản ứng của acid trong chanh với lượng nhiệt cao.

Chỉ với một thí nghiệm hoá học đơn giản mà có thể giữ chân một đứa trẻ bướng bỉnh như Quân trong thư viện, đúng là chỉ có ông nội mới làm được.

Những ngón tay thon dài của Quân khẽ miết trên từng trang giấy. Ông đi xa hay ông vẫn còn ở rất gần?

Một cảm giác hơi lạ khi Quân sờ đến một khoảng trang sách. Cảm giác gờn gợn không giống với các trang khác. Quân nhìn xuống trang sách mà cậu đang giữ. Ở trang này còn thừa một khoảng trắng do hết chương.

Lại một điều gì đó loé lên trong Quân. Có lẽ nào trò ảo thuật đơn giản ngày xưa…?

- Cậu nghĩ ra gì rồi phải không, mặt thộn quá! – Nó chọc ngón tay trỏ vào má Quân. Nó không đủ kiên nhẫn chờ Quân nữa. Nãy giờ chỉ ngồi ngẩn ngơ như ngố, tay chân thì vuốt ve quyển sách.

- Hấp tấp quá, nha đầu. – Quân giữ lấy ngón tay nó, mặt vẫn đăm chiêu.

Nếu như suy đoán của cậu là đúng, vậy thì…

Quân đi đến bàn đọc sách, lấy trong hộp đựng bút cái kính lúp. Bây giờ mới là giữa chiều. Nắng vẫn tuyệt lắm.

Thấy Quân không nói không rằng cầm kính lúp và quyển sách đi ra ban công, Phương cũng tò tò theo sau. Binh thường Quân hay trêu chọc nó là thế nhưng đến lúc suy nghĩ thì tập trung tuyệt đối.

Ánh nắng từ ban công chiếu xuống, đi xuyên qua mặt kính lúp, hội tụ lại ở trang sách mà Quân phát hiện có điều kì lạ. Nắng chiều không gay gắt như nắng giữa trưa, đủ nóng để làm từng con chữ hiện lên mờ mờ. Vậy là Quân không nhầm. Cậu huơ qua huơ lại cái kính lúp trên mặt giấy. Dòng chữ màu nâu thẫm ngày càng rõ trước đôi mắt tròn xoe của Phương và nụ cười thoả mãn của Quân.

“Bên phải. Tầng hai. ”

Đây đúng là nét chữ của ông nội. Cứng cáp và rắn rỏi.

Tự nhiên trong lòng Quân dấy lên một thắc mắc. Có phải ông đã dự đoán trước được mọi chuyện không? Giống như đi tìm kho báu vậy. Nhưng điều khác lạ ở đây dường như chủ nhân của kho báu đã được chọn. Hay nói cách khác, người tìm ra kho báu chỉ có một.

Và đó là Quân.

Tất cả những manh mối để tìm kho báu đều liên quan đến Quân. Chỉ có riêng Quân và ông nội biết những “mánh” này. Ngay cả chiếc chìa khoá kia ông đã từng có lần nhắc đến, tiếc là đầu óc Quân lúc đấy chỉ là đầu óc của một đứa nhóc nghịch ngợm long giời lở đất. Đến bây giờ ngồi định thần suy nghĩ lại thì mới nhớ ra.

- Đi thôi. Xuống tầng hai rẽ phải nào! – Nó kéo lấy tay Quân. Nhìn thấy dòng chữ kia mà nó hào hứng hẳn lên. Một trò chơi truy tìm kho báu mà nó muốn được chơi từ lâu cuối cùng cũng xuất hiện. Bỗng chốc nó quên đi thời gian gấp rút, người bác nguy hiểm hay bố của Quân. Trẻ con dễ bị cuốn vào mấy trò hấp dẫn, vậy tại sao nó lớn thế này rồi mà vẫn không thoát khỏi ma lực trò chơi này?

- Không phải xuống tầng hai. – Quân níu tay nó lại, tiện thể véo cái má phúng phính kia nữa. – Thứ ông nội cất giữ là ở trong này. Xuống tầng hai rẽ phải là va đầu vào cây đấy.

Sự thật đúng là như vậy. Phía bên phải căn biệt thự là một hàng cây cổ thụ cao lớn. Thân cây to hơn cả những cột nhà tinh tế trong căn biệt thự đứng ngay bên phải. Có vẻ đây là điều bất lợi nhưng thực sự thì mục đích của chủ nhân nó chính là những bóng mát rộng bất tận phủ lên căn biệt thự.

Mải chìm trong thành công khi tìm thấy dòng chữ kia mà nó quên hết kiến trúc của căn biệt thự này.

- Thế ở đâu nhỉ? – Nó nhíu mày, cái tay xoa xoa cằm.

- Tầng hai… Bên phải… – Quân lẩm bẩm.

- Nếu thế thì tìm trong này đi. Bên phải từ cửa bước vào thì có phải thấy ngay kệ sách này không? – Nó chỉ tay vào kệ sách lớn phía bên kia.

Thấy cũng có lý, Quân gật đầu rồi nắm tay nó đi về phía kệ sách đó. Vẫn luôn là những quyển sách bất động. Nó nghịch ngợm lấy một quyển sách nằm ở tầng thứ hai trong khi Quân cẩn thận kiểm tra xung quanh kệ sách.

Trong sách toàn là tiếng nước ngoài mà nó không thể nào dịch được. Vậy là nó lại ngậm ngùi cất quyển sách vào chỗ cũ.

Khoan đã!

Tường phía sau kệ sách này, cụ thể là chỗ trống của quyển sách nó vừa lấy ra không bình thường cho lắm. Hình như bị rạn nứt lạ thường.

- Quân đầu to ơi, ra đây tớ bảo cái này. – Nó vẫy tay gọi Quân.

- Huh? – Quân đến đứng cạnh nó, cúi xuống nhìn theo hướng tay nó chỉ.

- Tớ thấy lạ lạ ấy. Tường chỗ này có vấn đề. – Nó trình bày suy nghĩ với Quân.

- Ừ. Bình thường thì một tháng sẽ có người đến kiểm tra lớp sơn vôi cẩn thận, không thể có vết rạn này được. Trừ khi… – Quân vuốt cằm nhìn nó. – Đây là do ông nội cố ý để lại.

Nó nuốt nước bọt. Tại sao lại thấy rờn rợn thế này.

- Ha ha. Vậy để tớ thử xem nào. – Nó cười thành tiếng, cốt là để xua tan đi cái cảm giác rờn rợn kia. Ngón trỏ lóng ngóng chọc vào khoảng tường ấy.

Cảm giác lún xuống ở đầu ngón tay…

“Két…”

Nó giật mình rụt tay về, cả cơ thể theo bản năng nép sau lưng Quân. Đôi mắt nó mở to nhìn về khung cảnh trước mắt.

Quân cũng sững sờ không kém.

Kệ sách tự tách làm hai, đẩy sang hai bên giống như hai cánh cửa tự động. Phía sau hai cánh cửa ấy là một căn phòng. Một căn phòng bí mật.

- Cái này… giống trong phim ấy. – Nó túm lấy áo phía sau lưng Quân, lắp bắp nói.

- Nhiều lúc cậu cũng được việc ấy. – Quân bật cười. – Vào thôi, tìm thấy nơi cất giữ kho báu rồi.

Nó lưỡng lự theo sau Quân, bàn tay nhỏ nằm gọn trong tay Quân. Dù gì đối với một đứa hay tưởng tượng như nó thì cảnh vừa lúc nãy cũng đủ để nó nghĩ ra hàng trăm con ma quỷ để rồi tự nhát ma mình.

Căn phòng không lớn, chỉ tầm mười lăm hai mươi mét vuông. Quân đưa tay lên tường tìm công tắc đèn. Có ánh đèn mọi thứ rõ hẳn. Một tủ gỗ nhỏ tinh xảo để trên một bộ bàn ghế đủ lớn cùng kiểu dáng. Tất cả chỉ đơn giản thế thôi.

Bây giờ thì Quân biết phải làm gì rồi. Cậu lấy chiếc chìa khoá mỏng kia ra và mở tủ. Quả nhiên là mở được.

Bên trong là một quyển nhật kí hơi cũ, một vài phong thư màu trắng. Tất cả đều sắp xếp gọn gàng. Quân nhẹ nhàng lấy hết tất cả những gì ở trong tủ ra, để lên mặt bàn.

Nó ngồi cạnh Quân. Cả hai cùng chăm chú vào quyển nhật kí. Ông nội viết nhật kí, nhưng không thường xuyên. Ông chỉ viết khoảng một hai câu ngắn gọn thôi, và thường là không có chủ ngữ.

Dòng nhật kí đầu tiên được viết vào năm năm trước.

“Ngày… tháng… năm…

Hôm nay gặp ác mộng. Thấy Ngọc Anh. Có phải con hận ông nội lắm không? Ông nội nhớ con lắm. Khi nào thu xếp xong công việc ông sẽ đi gặp con.”

Nó trợn tròn mắt, miệng há hốc.

- Cậu cũng biết phải không? Ngọc Anh là chị họ tớ, con bác cả. Nhưng chị ấy mất từ năm tám tuổi rồi. – Quân nhẹ giọng nói.

Nó biết Quân buồn. Tự nhiên trong lòng thắt lại. Bàn tay nhỏ khẽ nắm lấy bàn tay lớn. Là an ủi.

Ngày tiếp theo lại là nửa năm sau đó.

“Ngày… tháng… năm…

Nhận được tin. Minh Hà chết rồi. Đứa trẻ có hôn ước với Quân bị oto cán chết. Cũng là chấn thương sọ não giống Ngọc Anh.”

  P.s: Xin lỗi các bạn vì tớ không post đúng giờ đã hứa [tối Chủ Nhật]. Tất cả là do tớ vướng phải vụ chép phạt môn Văn nên thời gian post bị đẩy lùi *hiu hiu*. Vì trời đã khuya nên tớ xin phép thông báo ngắn gọn, tuần sau tớ thi học kì nên sẽ không có chap mới. Sang tuần sau nữa tớ sẽ đền bù cho các readers thân yêu nhé. Cảm ơn các bạn vẫn luôn chờ cái đứa lề mề là tớ. Tớ đi ngủ đây, giao thừa mất rồi.



Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen