logo thich truyen, thichtruyen.vn

Vương phi 13 tuổi - Chương 250

30/09/2013, lúc 08:22 |
Rút kiếm ra huy trong không trung, Hiên Viên Triệt một kiếm xuất ra liền hướng Lục Tôn Minh Đảo đánh tới.

Kiếm khí tung hoành, cơ hồ không gì có thể ngăn cản.

Đám người Ngạn Hổ bên cạnh cũng lộ vẻ hung dữ.

Nhìn như Lục Tôn Minh Đảo cùng đám người Hiên Viên Triệt sẽ đối đầu trong nháy mắt.

Ngoài đại điện đột nhiên vang lên tiếng quát lạnh “Phóng.”

Thanh âm vừa dứt, xà nhà trên đại điện kia đang bình thường như ban đầu, một loạt màn lụa đột nhiên kéo xuống, lộ ra phía sau là hàng loạt cung nỏ lên tên châm lửa sẵn.

Đứng sừng sững, chĩa vào không trung, thân tên dài sắc nhọn, được sắp thành hàng ngay thẳng, âm hàn mà sâm nghiêm.

Binh sĩ ẩn núp phía sau, nhất tề hung hăng kéo lấy sợi dây thừng.

Chỉ nghe một loạt âm thanh phá không mà đến, tên lửa (mũi tên châm lửa) được sắp xếp sẵn kia lập tức đồng loạt gào rít bắn ra, hướng tới Lục Tôn Minh Đảo.

Khí thế mạnh bạo, tốc độ cực nhanh, sức người căn bản không tạo ra được.

Nữ tôn trong Lục Tôn Minh Đảo kia thấy vậy cười lạnh một tiếng, dải lụa mềm mại như tơ từ trong tay bắn ra, gắt gao quấn lấy tên lửa đang đồng loạt phóng tới.

Cánh tay khẽ nhúc nhích, những mũi tên bằng sắt tinh luyện kia bị gãy làm hai nửa, rơi xuống.

Ngũ tôn còn lại căn bản không thèm nhìn tới, trực tiếp hướng phía dưới mà đánh.

Không kịp quản việc đột nhiên xuất hiện mai phục, nhuyễn kiếm trong tay Hiên Viên Triệt vung lên, liền hướng tới Bạch tôn phía trước đang hướng hắn đánh tới.

Song kiếm lần lượt chạm trán, chỉ nghe một tiếng vang lớn, vang dội ở phía chân trời.

Hiên Viên Triệt cổ tay rung động mạnh, không khống chế được lùi về sau hai bước, nội lực thật mạnh, chỉ một kiếm cơ hồ khiến cánh tay hắn run lên, so với Lực Vương còn thâm sâu hơn.

Sắc mặt trấn định, trong lòng lại âm thầm tính toán.

Một người hắn có thể ứng phó, hai người có lẽ có thể liều mạng, sáu, hoàn toàn không có gì có thể chống lại.

Võ công cường hãn như vậy, đám người Ngạn Hổ chung quanh hoàn toàn không giúp được gì, chỉ biết tìm cái chết vô nghĩa mà thôi, Hiên Viên Triệt rùng mình, lập tức nhận xét thế cục.

Xoay người trong không trung, Bạch tôn cười lạnh một tiếng, chặn lại lợi kiếm trong tay, hướng tới Hiên Viên Triệt, ba tôn khác cũng vọt đến.

Trường kiếm trong tay bị ngăn lại, Hiên Viên Triệt cắn răng đánh bừa.

Ngay tại lúc thanh kiếm rung lên, cánh cửa đại điện đột nhiên mở rộng, có một đám đen thùi gì đó theo bốn phương tám hướng bay mạnh lại đây.

Hiên Viên Triệt khoé mắt quét qua, nhất thời cả kinh, không kịp chống lại Lục Tôn Minh Đảo, trường kiếm trong tay thu lại.

Đám đen đen kia, chẳng lẽ là bom gì đó của Lưu Nguyệt.

Đây là thứ không thể chạm vào bừa bãi.

Nhìn chung quanh, thấy mối nguy cơ kia là đến từ đám người Ngạn Hổ, vậy ra cái thứ đó chính là do bọn họ cùng Lưu Nguyệt làm ra.

Lập tức, cũng nhất tề biến sắc, một chiêu lui về phía sau.

Lục Tôn Minh Đảo thấy Hiên Viên Triệt vội vàng lui về sau, nhất tề cười lạnh, trường kiếm cấp bách đâm tới.

“Vương thượng, lui.” Ngay trong khoảnh khắc Lục Tôn Minh Đảo hướng Hiên Viên Triệt đâm tới, Thu Ngân nãy giờ không biết đã đi đâu, bất chợt xuất hiện.

Đột nhiên từ trong góc một tiếng thét điên cuồng hướng tới Hiên Viên Triệt, đồng thời phi người đến chỗ Hiên Viên Triệt thủ thế.

Mà ngay tại lúc Thu Ngân rống to, nháy mắt những quả hắc cầu bị ném mạnh rơi xuống mặt đất bang bang.

Không có tiếng nổ mạnh đậm chất khủng bố.

Cũng không có cái gì bị phá huỷ đến mức náo loạn.

Mà là sương khói lượn lờ, một màn khói trắng cùng với hắc cầu rơi xuống đất, từ trong hắc cầu vỡ vụn toả ra.

Khói trắng hư không, trong khoảnh khắc bao phủ một mảnh trời đất.

Hiên Viên Triệt liếc mắt một cái, không khỏi nhíu mày, đây là huân yên (khói mù), là thứ vô cùng bình thường khi sát thủ làm việc, bị đuổi giết hay lúc đào tẩu thường dùng, này…

Khói đặc cuồn cuộn, trong khoảnh khắc liền bao phủ toàn bộ mọi người phía dưới.

Màn khói quá dày, giơ tay không thấy năm ngón, còn có thể phân biệt được người đứng bên cạnh là ai?

Trong lòng chuyển biến nhanh, Hiên Viên Triệt phản ứng thật mau, vừa thấy cục diện biến đổi như thế, lập tức xoay người theo trí nhớ hướng tới chỗ Thu Ngân đang vọt đi.

Đột nhiên ném ra một đám khói đặc, Hiên Viên Triệt cũng không hỏi Thu Ngân đây là ý tứ gì.

Thu Ngân sắc mặt nghiêm túc, động tác vô cùng mau đem cuộn giấy đang cầm trong tay nhét vào tay Hiên Viên Triệt.

Một bên cao giọng nói “Vương thượng, chạy mau.”

Hô xong bốn chữ, lập tức biến hoá cực nhanh hạ giọng nói “Mau, hướng Đông Nam, an bài hảo, có tiếp ứng.”

Ném lại mấy chữ, Thu Ngân lập tức đẩy Hiên Viên Triệt, xoay người hướng phía khác chạy đi.

Khói đặc cuồn cuộn, bao phủ toàn bộ mọi người tại đây.

Nhưng là, trong sương khói này Lục Tôn Minh Đảo há lại dễ dàng bị vây khốn như vậy, nghe tiếng gió đoán hướng, một tiếng gào rít, hướng tới chỗ Hiên Viên Triệt vừa rmới yên tâm lao ra, đuổi theo.

Hiên Viên Triệt vừa thấy thế, cầm lấy cuộn giấy trong tay, thân hình chợt loé rồi bắn về hướng Thu Ngân chỉ.

Nơi này không nên giao thủ, chịu thiệt cũng chỉ có người của hắn.

Mà hiện tại hiển nhiên là Thu Ngân có chuẩn bị, vậy…

Tăng tốc, Hiên Viên Triệt cũng không quay đầu lại, vọt về phía trước..

Nhìn từ xa, cứ như đang chạy trối chết..

Phía sau, Lục Tôn Minh Đảo từ trong sương khói lao ra, thấy Hiên Viên Triệt cư nhiên không đánh mà chạy, nháy mắt hiện lên vẻ châm biến, tay áo vung lên, mau chóng đuổi theo.

Khi sương khói tan đi, đám người Ngạn Hổ lao tới, bốn phía nơi đó vẫn còn thấy bóng dáng Lục Tôn Minh Đảo cùng Hiên Viên Triệt.

Gió mát cuốn lên, kim ô nóng bức như hoả. (kim ô là mặt trời đó, để vậy cho nó hay :D )

Đi như bay, Hiên Viên Triệt cơ hồ chân không dừng lại.

Vừa chạy về hướng đông nam, vừa mở ra cuộn giấy trong tay.

Bên trên là bản đồ, ghi rõ đường đi, vị trí và phương hướng hành động của kế hoạch hắn cần thực hiện.

Hiên Viên Triệt thấy vậy nhanh chóng quay đầu lại, trong mắt chợt loé tinh quang, chạy về phía trước, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Lục Tôn Minh Đảo dù mạnh, nhưng Hiên Viên Triệt bỏ chạy có vẻ không hợp lý, nhất thời nửa khắc Lục Tôn Minh Đảo cũng đuổi tới, ngay sau Hiên Viên Triệt, chỉ kém vài bước.

Một trước sáu sau, xuyên qua một khu phố, lao vào ngõ tắt, trong nháy mắt đi qua cả quốc đô của Nam Tống, chạy về hướng ngoại ô..

Cây cối mọc thành bụi, Hiên Viên Triệt đột ngột tiến vào rừng cây.

Rất nhanh đã đuổi tới, Lục Tôn Minh Đảo không chút nghĩ ngợi liền vọt vào theo.

“Thiên Thần vương Hiên Viên Triệt hóa ra là người như vậy.” Thanh âm lạnh lùng tràn ngập khinh bỉ từ phía sau truyền đến, chứa đầy khinh thường.

Hiên Viên Triệt nắm chặt tay, cũng không quay đầu lại cứ tiếp tục chạy về phía trước..

Khích tướng, cũng không dễ dàng như vậy.

Ngoặt sang một hướng khác, ánh mắt Hiên Viên Triệt lướt qua trận thế phía trước, đá một cước sang ngang, trong lúc không gian quay cuồng liền nhảy xuống sườn núi trước mặt

Lục Tôn Minh Đảo từng bước đạp trên không trung, đuổi theo ngay sát phía sau Hiên Việt Triệt.

Thân hình nhảy lên không trung, vẫn chưa đáp xuống sườn núi cao cao kia.

Đột nhiên tiếng gió từ phía rừng cây trở nên đáng sợ, vô số mũi tên bắn về phía thân hình đang ở giữa không trung của sáu người kia, đầu mũi tên màu đen, liếc mắt một cái liền nhận ra là kịch độc.

“Mai phục.” Hắc Tôn sắc mặt trầm xuống.

Hai chữ vừa phun ra, năm nam nhân ở trong không trung lập tức khống chế xoay người, nhất tề đưa nữ tôn đứng ra phía trước.

Trong khoảnh khắc đó, hồng lăng trong tay nữ tôn phóng ra, bay lên, hồng lăng bay múa tạo thành một quả cầu tròn, đem Lục Tôn Minh Đảo bao vây bên trong.

Mũi tên sắc bén chạm vào hồng lăng đang nhảy múa trong tay nữ tôn..

Tựa như đập vào tảng đá cứng rắn, đều rơi xuống, nội lực rất mạnh, thế gian hiếm thấy.

Hiên Viên Triệt đang lao nhanh về phía trước, nghe thấy tiếng động kỳ lạ phía sau, hơi liếc mắt nhìn lại, nhất thời hai mắt nheo lại.

Đã sớm an bài tốt, Thu Ngân đã sớm biết Lục Tôn Minh Đảo sẽ tới?

Suy nghĩ trong lòng như chớp lên, chân Hiên Viên Triệt cũng không dừng lại, nhanh như chớp lao về phía trước, nhiều bẫy như vậy, vẫn không làm gì được Lục Tôn Minh Đảo.

Hồng lăng tung bay, đánh rơi tất cả mũi tên nhọn.

Thân hình bay nghiêng, rơi thẳng xuống mặt đất.

“Bùm.” Lục Tôn Minh Đảo vừa đặt chân xuống thảm cỏ, cây cối xung quanh đột nhiên nổ vang một tiếng, mặt đất vừa động, những thân trúc sắc nhọn từ bốn phương tám hướng bắn đến chỗ Lục Tôn Minh Đảo.

Vô cùng bén nhọn.

Lam Tôn sắc mặt trầm xuống, lui về vài bước, đao nhọn trong tay vung lên.

Chỉ nghe một tiếng gãy giòn vang lên.

Bốn phương tám hướng hơn mười giàn nan trúc, chịu một đao của Lam Tôn, lập tức vỡ thành mảnh nhỏ, bay lạc khắp mọi nơi.

“Đi.” Hô to một tiếng, thân hình Bạch Tôn bay đên chỗ Hiên Viên Triệt đang chạy trối chếti, dám lấy mấy trò xiếc nhỏ nhoi này chơi đùa với bọn họ, buồn cười.

Duổi nhanh theo, sát khí của sáu người như đan vào nhau.

Nhuyễn kiếm trong tay vung lên ngang trời, Hiên Viên Triệt vừa vọt về phía trước, một mặt dựa theo dấu hiệu trên cuộn giấy, vung ngang kiếm, ở trong rừng cây um tùm.

Mũi kiếm quét qua một nơi, chỉ bạc kiểm soát cơ quan, bị Hiên Viên Triệt không chút lưu tình cắt đứt.

“Rầm rầm bùm…”

“Vút vút vút…”

Mũi tên nhọn từ trên trời bay xuống, ngọn lửa từ dưới đất bốc lên.

Khói độc tràn ngập trong không trung, ám khí như châu chấu che trời.

Tiếng nổ ở phía sau Hiên Viên Triệt chính là bắt đầu của sự vui vẻ, vô cùng – náo nhiệt.

Ánh mặt trời từ trên ngọn cây chiếu xuống, ánh sáng vàng nhẹ nhàng bay múa, vô cùng xinh đẹp.

Đương nhiên, cảnh này không thể giấu được sự thật, trong rừng giờ đang gà bay chó sủa, tiếng quát lạnh vang lên liên tục.

Từng bước xuyên qua rừng cây, Lục Tôn Minh Đảo nhìn thấy thân ảnh của Hiên Viên Triệt ở phía trước, trên mặt hiện lên một tia lãnh giận.

“Hiên Viên Triệt ngươi giỏi lắm, quả nhiên là đã xem thường ngươi, cư nhiên đã sớm có chuẩn bị kỹ càng.”

“Bất quá, hôm nay ngươi nhất định phải chết.”

Vốn nghĩ rằng hắn không hề chuẩn bị bất cứ cái gì, hôm nay đánh cho hắn trở tay không kịp.

Không nghĩ tới bọn họ lại bị gậy ông đập lưng ông, đem bọn họ dẫn dụ tới nơi này, hảo, hảo.

Hừ, Lục Tôn Minh Đảo nhất tề hừ lạnh một tiếng.

“Ở trước mặt sức mạnh tuyệt đối, cơ quan ám khí, chỉ là gãi ngứa mà thôi” .Lục Tôn lạnh lùng mở miệng, thân hình xoay chuyển, đuổi tới phía trước.

Sáu người sánh vai cùng lên, vẻ lạnh lùng trên mặt, trên người, cơ hồ một chút thay đổi cũng không có, tất cả cạm bẫy vừa rồi ở trong rừng, cơ hồ ngay cả một sợi tóc của bọn họ cũng không chạm tới được.

Thanh âm lạnh lẽo từ xa truyền đến, không còn cây cối để chắn lại, tiếng động truyền tới vô cùng rõ ràng.

Hiên Viên Triệt ở phía trước nghe rõ tất cả.

Chuẩn bị, sự chuẩn bị này không phải do hắn làm, thứ hắn đã chuẩn bị, không phải ở nơi này.

Nhưng mà có thể khôn khéo tính toán hết thảy những thứ này, người có thể chuẩn bị được như vậy, chỉ sợ không phải là Thu Ngân, mà là…

Ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển đổi, Hiên Viên Triệt nắm chặt cuộn giấy trong tay.

Nàng cho dù đã rời đi, những vẫn an bài tất cả thật tốt cho hắn, chuyện này…

Trong lòng nháy mắt cảm thấy vạn phần hối lỗi, đau lòng cơ hồ làm cho hắn hít thở không thông.

Ánh mặt trời loé ra, mây trắng như hoa.

Nước sông dập dềnh, cùng hơi thở của cỏ xanh từ xa truyền đến, thấm vào gan ruột.

Thảo nguyên tươi tốt, xanh mướt mát mẻ.

Hiên Viên Triệt chạy đến rất nhanh, Lục Tôn Minh Đảo đuổi sát phía sau.

Con sông Lan Đạo, con sông lớn chặn ở trước mặt Hiên Viên Triệt, mặt sông rất rộng, khoảng hai ba mươi trượng, ngay cả thần nhân sợ rằng cũng không thể bay qua.

Nước sông lững lờ, trên mặt sông cái gì cũng không có, chỉ có một cái bè trúc.

Ánh mặt trời chiếu xuống mặt sông, sóng gợn lăn tăn, rất đẹp.

Hiên Viên Triệt nhảy lên, bè trúc hơi trầm xuống, cũng không biết hắn làm gì, bè trúc lẳng lặng trôi trên mặt sông, đột nhiên khựng lại.

Dây thừng neo nó với bờ bên kia đột nhiên kéo căng lên, giống như đã sớm đợi giờ khắc này.

“Gía.” Từ phía xa xa ở bờ bên kia, một tiếng rống to truyền đến.

Trong phút chốc, bè trúc ở trên mặt nước bị dây thừng kéo căng như muốn bay lên, bay nhanh như mũi tên về phía bờ sông bên kia.

Hiên Viên Triệt đứng ở trên bè trúc, thấy vậy quay đầu nhìn Lục Tôn Minh Đảo phía sau.

Hắc, lam, hồng, lục, bạch, kim, sáu màu sắc bay vút đến, từng bước đứng ở trên bờ.

Lục tôn đảo mắt, đột nhiên lui về phía sau, một chưởng hướng đại thụ bên bờ đánh tới.

Chỉ nghe một tiếng răng rắc lớn vang lên, đã thấy một cây đại thụ lớn bằng thắt lưng bị Hồng Tôn một chưởng đánh gãy.

Cùng lúc đó, Kim Tôn nghiêng người bay về phía trước, trường kiếm trong tay nhanh như cắt, nhanh chóng xẹt qua thân đại thụ vừa bị đánh gãy.

Mũi kiếm liên thiêu, từng mảnh gỗ dày lớn như bàn tay, liên tiếp bắn về phía tứ tôn đứng không nhúc nhích bên bờ.

Mỗi một mảnh gỗ bay ra, Hiên Viên Triệt nhìn chằm chằm Lam Tôn, Hắc Tôn, Nữ Tôn, Bạch Tôn, đồng thời thân hình chợt loé, từng bước hướng tới miếng gỗ dập dềnh trên mặt nước.

Muốn qua sông, quả thực rất dễ dàng.

Bay nhanh mà đi, đảo mắt một cái đã ra giữa sông.

Tốc độ của Lục tôn so với Hiên Viên Triệt cơ hồ nhanh hơn gấp đôi, chớp mắt đã đến gần.

Thân hình trong không trung, mãnh liệt hướng về phía Hiên Viên Triệt.

Ngay trong khoảnh khắc này, mặt sông yên ả đột nhiên sóng lớn nổi lên, trong lúc sóng gợn từng chập, vô số mũi tên nước từ dưới mặt sông, bắn về phía thân hình đang ở trong không trung của Lục tôn.


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen