logo thich truyen, thichtruyen.vn

Tình yêu quí tộc – Chương 92

19/06/2013, lúc 16:12 |
Đi lang thang một mình trong khuôn viên rộng lớn của trường Will, tự thưởng cho mình một chút riêng tư gì đó cũng như ngắm nhìn từ xa những thành quả của mình trong suốt tuần qua. Mọi thứ đều thật lung linh, tráng lệ. Bầu không khí cũng mang theo chút tinh thần của ngày Giáng Sinh. Đâu đó có tiếng nhạc dạo bắt đầu vang lên. Có lẽ là buổi lễ đã bắt đầu.

Xuân chỉ tham dự một chút rồi lẩn đi ra đây. Không hiểu sao có chút cảm giác không thoải mái lắm. Tốt hơn vẫn là đi đâu đó.

Cô dừng lại và ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt dọc suốt con đường. Ngồi ngắm bầu trời đêm đầy sao tuyệt đẹp. Nụ cười không kìm lại nở ra trên môi ngây ngốc, hồn nhiên.

Ngồi ngửa cổ lên nhìn trời, hai cánh tay vươn ra như muốn chạm đến một thứ xa vời nào đó, trong lòng chợt có chút trống trãi.

- Ăn không? – giọng nói của ai đó phá tan bầu không khí yên tĩnh của riêng mình. Vội vàng ngồi thẳng dậy, lấy lại tư thế quay qua nhìn người mời xuất hiện. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra đó là cậu bạn Minh Hoàng của mình.

- Ăn gì cơ? – Xuân hỏi, ngồi dịch qua một bên, nhường chỗ cho cậu bạn.

- Không phải là cậu chưa ăn gì sao? – Hoàng vừa nói vừa đi tới ngồi cạnh cô. Chìa ra một dãi bánh kem sôcôla to ụ.

- Ồ, bánh kem hả? Cảm ơn. – cô vui vẻ hẳn lên. Đưa tay đón lấy dĩa bánh, không khách sáo mà múc luôn một miếng to tướng đút vào miệng.

Hoàng bật cười, nhìn dáng vẻ vô tư của cô bạn, trong lòng cũng trở nên trìu mến.

- Cậu ăn thế không sợ bị ế à? Con gái gì mà ăn xấu thế? – Hoàng trêu chọc.

- Không sợ. Ai biểu bánh ngon quá mà. – cô tỉnh bơ đáp lại, tiếp tục công việc “đánh chén” bữa ăn.

- Ăn nhiều sẽ mập đó.

- Mập sẵn rồi mà, lo gì. – cô vô tư trả lời, không để ý tới khuôn mặt trầm ngâm của cậu bạn bên cạnh.

Mập sao? Đúng, cô đã từng có thể gọi là mập nhưng trước mắt anh bây giờ, có thể vẫn là cô bạn thân ấy, chỉ có điều dáng vẻ ngày xưa không hiểu sao lại phảng phất chút mệt mỏi, u buồn. Cho dù nụ cười vẫn thường trực trên môi, cho dù cô vẫn quan tâm, giúp đỡ người khác nhưng tận sâu trong con người ấy, liệu nó có thực sự mạnh mẽ như bề ngoài không chứ?

- Đã bảo khi nào có chuyện gì thì phải kể với tớ mà. – Hoàng nhẹ cốc đầu cô bạn một cái trách mắng.

Trong lòng thoáng chùng xuống, thì ra cậu nhận ra rồi sao? Thật không hiểu tại sao, Hoàng luôn có thể đọc được suy nghĩ của cô dễ dàng như thế nhỉ?

- Đâu có đâu. – cô lắc đầu.

- Cậu biết là không thể giấu được tớ mà.

- Tại sao cậu biết? – cô hỏi vặn lại.

Hoàng bật cười, ngước lên nhìn bầu trời đêm đầy sao, trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng.

- Cười. Khi cậu buồn, cậu thường cười nhiều hơn mức cần thiết và rất đặc biệt.

- Đặc biệt? Là sao? – lời nói khiến cô thoáng ngạc nhiên? Cười nhiều? Cô cười nhiều mỗi khi buồn sao? Có khi nào đó là lí do khiến Băng biết cô buồn lúc nào không?

- Không biệt. Đã nói là đặc biệt rồi sao còn bắt giải thích. – Hoàng lắc đâu.

Câu trả lời nửa vời khiến Xuân cảm thấy hơi bất mãn, nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu nhưng bị cậu nhìn lại trêu trọc.

……My mind keep saying…

Tiếng nhạc chuông điện thoại bất chợt reo khiến cả hai giật mình, Hoàng lười biếng lôi chiếc điện thoại ra, khuôn mặt có chút bối rối khi nhìn qua cái tên ở trên màn hình. Vội vàng đứng dậy đi lại tiếp chuyện người đó, để lại Xuân ngồi thui thủi một mình.

Cô không lấy làm buồn bực mà vẫn chỉ ngồi nghĩ vẩn vơ điền gì đó cho đến khi một người lạ mặt xuất hiện đột ngột từ đằng sau một cách bí ẩn rồi mọi thứ xung quanh đột nhiên trở nên đen tối…

Hoàng quay trở lại chỗ cũ thì không thấy Xuân đâu…tròng lòng thoáng chùng xuống. Đến cả đi mà cũng không nói với cậu sao? Từ bao giờ mà người con gái ấy lại thờ ơ với chính cả anh vậy. Có chút gì đó buồn bực, giận dỗi dâng lên trong lòng.

Ngồi thả người trên băng ghế lúc nãy. Ngước nhìn bầu trời đầy sao cao vời vợi kia. Bàn tay đặt chống lên băng ghế bật chợt cảm giác nhói đâu ập đến từ lòng bàn tay. Chiếc kẹp tóc nhỏ lúc nãy cài lên tóc của cô.

Từ từ câm lên, ngắm nhìn nó. Ngẩn ngơ suy nghĩ điều gì đó, thoáng sững người. Có chút cảm giác kì lạ gì đó thật kì lạ.
Cô đi đâu mà vội vã thế chứ?

……..

Buổi lễ kết thúc và bắt đầu bữa tiệc ồn ào náo nhiệt mừng ngày Giáng Sinh đến nhưng lọt thõm trong đó lại là một tâm trạng nặng nề. Tự mình đi ra ngoài, tìm tới một góc khuất nào đó như để tìm kiếm bóng hình ai đó một cách vô thức.
Đôi mắt thoáng trầm mặc khi nhận ra đó chỉ là một không gian cô quạnh. Khẽ tựa lưng vào tường, ngước lên nhìn bầu trời đêm. Không biết bây giờ người con gái ấy có đang ngắm nhìn bầu trời ấy với anh không?

- Anh Phong, đang đứng một mình sao? – giọng nói lạ phá tan cái yên tĩnh bao bọc quanh anh. Quay người đối diện với sự xuất hiện bất ngờ ấy.

Chiếc váy quây đỏ, bó sát người, toát ra những đường cong hoàn mỹ đến mức ai cũng phải ao ước. Vẻ đẹp kiêu kì khiến người khác phải trầm trồ…mặc cho dù nó luôn có gì đó…rất khó tả.

- Tiên, tại sao em lại ra đây? – Phong lên tiếng.

- Em thấy anh đứng một mình. Trông anh có vẻ mệt mỏi quá. Xuân đâu? Em tưởng hai người đi cùng nhau.

- Em ấy hình như đi với bạn rồi. Tìm em ấy có gì sao?

- Chỉ là lâu ngày không gặp nên chỉ muốn chào hỏi một chút. – giọng điệu có chút thay đổi như chứa ẩn ý gì đó.

- Ừm.

- Sao rồi, dạo này chuyện giữa cả hai có tốt hơn không? – Tiên nhìn thẳng vào sự bối rối của anh mà hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Chỉ là em hơi tò mò một chút thôi mà. Quả thật em thấy cả hai rất hợp đấy. – Tiên mỉm cười chân thành.

Phong cười nhạt. Hợp sao? Tiếc là người trong cuộc lại không nghĩ thế, lại còn ra sức gán ghép anh với người khác nữa chứ.

- Cảm ơn lời nhận xét đó. Duy cũng là người tốt mà. – Anh bình thản đáp.

- Em biết. Nhưng tại sao anh không thử chứ? Dù gì cả hai người đó chỉ mới bắt đầu. Không phải quá đột ngột, tới mức kì lạ sao? – Tiên tiếp tục.

Kì lạ? Tất nhiên rồi. Nhưng chỉ là anh không muốn mình chen ngang nó. Nếu người con gái ấy thực sự muốn thế thì anh không có lí do gì để phá vỡ nó cả.

- Không sao.

- Anh tốt bụng thật đấy. Nhưng nếu có cơ hội, anh sẽ làm chứ? – Tiên vẫn kiên quyết theo tới cùng chủ đề đó.

Phong chỉ cười nhạt đáp lại thay cho câu trả lời.

- Xin lỗi, có anh Phong ở đây không ạ? – một người lạ mặt xuất hiện.

Anh thoáng ngạc nhiên, người này tìm anh có gì sao, chưa bao giờ anh thấy người này trong trường cả. Chắc là học sinh trường Kin rồi.

- Là tôi, có gì sao? – anh lên tiếng.

- Ồ, thật ra hội trưởng trường em tìm anh. – cậu con trai đó giải thích.

- Cậu là học sinh trường Kin sao? Có gì quan trọng cậu nên nói trực tiếp với hội trưởng trường tôi.

- Ồ, anh đừng lo, chỉ là một cuộc xã giao thôi ạ. – cậu bé kìa cười cười giài thích.

- Được. – anh gật đầu, chào Tiên rồi theo cậu con trai kia đi tới chỗ hẹn.

Trên đường đi, cậu ra huyên thuyên đủ mọi thứ khiến anh chóng cả mặt nhưng không phũ phàng mà ngăn lại. Chỉ khẽ mỉm cười, thỉnh thoảng gật đầu để đáp lại.

Cả hai dừng bước trước một khu vườn nhỏ khác. Anh đi qua chiếc cầu nhỏ tiến về phía nơi ở giữa của cái hồ nhỏ.
Anh bắt gặp khuôn mặt điển trai đang cười đểu giả nhìn anh. Trong lòng có chút bật cười, đã lâu không gặp mà cậu ta vẫn thế. Trông thật đáng ghét.

- Sao thế? Lâu ngày không gặp lại, quên luôn bạn cũ sao? – Tuấn lên tiếng trách mắng.

- Ừ, chắc thế đấy. Được không? Nhìn mặt cậu ghét quá mà. – Phong đáp lại thản nhiên, đi xuống ngồi đối diện cậu bạn.

- Biết mà. Bạn bè như cậu, chỉ biết làm người khác đau lòng thôi.

- Được rồi, cậu đóng kịch dở lắm đấy. Sao, lâu ngày không gặp có gì muốn nói với tớ à?

- Không có việc gì thì không được gặp sao?

- Tất nhiên là không có ý đó rồi…

- Được rồi…cũng chỉ là quan tâm một chút thôi. À, cậu biết em học sinh mới chuyển đến trường cậu năm nay không? Tên Xuân thì phải?

Phong giật mình. Tuẩn hỏi về cô là có ý gì đây.

- Sao? Có chuyện gì à? – Anh lạnh lùng hỏi.

- À, cũng không có gì. Chỉ là dạo này thấy cậu nhóc đàn em cưng của tớ có vẻ đang lo sốt vó chuyện gì đó, mà việc đó hình như là có liên quan tới em ấy. Thế thôi..

- Việc gì cơ? Có quan trọng không? – Phong hỏi lại ngay lập tức, có chút lo lắng.

- Đến cậu cũng lo sao? Chà, xem ra đúng là một cô gái có sức hút rồi. – Tuấn cười khẩy.

- Được rồi, có gì nói nhanh lên nào. – Phong mất bình tĩnh, lớn tiếng.

Tuấn trầm lại, liếc nhìn cậu bạn, tỏ vẻ bất mãn. Chưa ai dám lớn giọng với anh từ trước tới giờ, thế mà cậu bạn thân của anh lại dám, đã thế lại còn vì một đứa con gái sao?

- Sao? Còn dám lớn giọng với tớ sao?

Phong khựng lại. Có vẻ như anh đã quá mất bình tĩnh rồi.

- Xin lỗi, tớ quá lời.

- Hừ, được rồi. Tớ bận rồi, đi trước. – Tuấn quay lưng bỏ đi.

- Khoan, còn… - Phong kéo tay cậu bạn lại.

- Không có gì, chỉ là một vài vấn đề nhỏ trong làm ăn mà khiến cho cả cậu và thằng nhóc kia muốn loạn cả lên. Thật hết biết.

Tuấn quay phắt người bỏ đi một mạch, bỏ lại Phong đứng ngẩn người như một tên ngốc. Vì một người con gái mà anh làm mất lòng cậu bạn thân thuở bé. Vì một người con gái mà anh như một kẻ điên u mê trong vô vọng. Vì một người con gái mà anh không còn là chính mình nữa. Có quá dại khờ không chứ?

Dòng suy nghĩ bị ngắt quãng khi anh nhận ra sự hiện hiện kì là của ai đó, hơi quay người lại và….

……..

Căn phòng tối tăm, bụi bặm. Chỉ có một chiếc cửa sổ nhỏ để nhìn ra ngoài. Ánh trăng le lói từ ngoài chiếu qua khẽ cửa, cho cô thấy được chút gì đó. Căn phòng bừa bộn, ngổn ngang những thứ cồng kềnh. Nếu như cô không nhầm đây là một nhà kho và có vẻ như nó khá rộng. Sau một hồi lần mò, rốt cuộc cô vẫn không thể tìm thấy được lối ra. Cuối cùng cô đành buông xuôi.

Ngồi bó gối, nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ một vài điều gì đó. Không thể nào nhớ cũng không thể hiểu được tại sao cô ở đây bằng cách nào và làm cái gì. Chỉ loáng thoáng một vài chi tiết gì đó. Mới phút trước đang nói chuyện với Hoàng, thế mà giờ lại bị nhốt trong căn phòng này.

Điện thoại không, thức ăn không,… hoàn toàn không có cái gì có thể giúp cô thoát ra khỏi đây. Ngồi một mình trong căn phòng vắng vẻ, có chút sợ hãi. Một cảm giác lạc lõng, cô đơn nào đó cứ bao trùm lên màu đen tĩnh mịch nơi đây khiến con người cũng trở nên nhỏ bé.

Nhưng không hiểu sao, cô lại không kêu cứu, cũng như cố tìm cách thoát khỏi đây. Cô ngồi lặng, chìm đắm trong cái không gian yên tĩnh ấy. Bao nhiêu suy nghĩ thời gian qua chợt ùa về. Cô điểm lại từng kỉ niệm một, rồi lại tự bật cười một cách ngu ngơ.

Rầm…

Tiếng cánh cửa bật mở ở đâu đó, khiến cô giật mình. Vội vàng đứng dậy, chạy về phía ấy nhưng chỉ kịp nghe lại tiếng đóng cửa vang vọng, lạnh lùng cất lên.

Nỗi thất vọng, hụt hẫng ldâng lên, cô chán nản, quay người đi về phía chỗ cũ của mình. Bước chân khựng lại, đập vào mắt là một dáng người cao ráo, bộ đồ trắng lịch lãm của người đó. Toàn thân nằm trên mặt đất trông thật tội nghiệp.

Chạy nhanh về phía người đó, vội vàn đỡ người con trai đó dậy.
Mùi hương thoảng nhẹ quen thuộc.
Cơ thể rắn chắc mà cô đã vài lần được ôm trọn vào đó.
Ánh trăng mờ ảo nhưng cũng đủ cô nhận ra đó là ai.
Đôi mặt nhắm nghiền, mệt mỏi.
Anh có chuyện gì sao?

Cô lay người anh dậy nhưng mãi không có sự đáp lại. Trong lòng chợt trào lên chút lo lắng, hoảng sợ. Cô thực sự rất quý anh ấy, nếu anh ấy bị làm sao, chắc chắn cô sẽ rất đau lòng. Nước mắt cũng vì thế mà tuôn rơi.

Giọt nước mắt nóng hổi, lăn nhẹ trên đôi má bầu bĩnh…chợt được một bàn tay ấm áp lau nhẹ.

Cô giật mình, trợn tròn mắt nhìn người con trai ấy đang nhìn thẳng vào mình, bỗng nhiên có chút bối rối. Gấp gáp lau đi những giọt nước mắt còn xót lại nhưng bàn tay kia ngăn lại.

- Ngốc, ạ, như thế sẽ lem ra đấy, xấu lắm. – giọng nói nhẹ nhàng vang vọng, phá tan bầu không khí lạnh lẽo quanh đây.

- Em…xin lỗi. Tại sao anh lại ở đây?

- Anh không biết. Vậy còn em? – Phong đáp lại.

- Em cũng không biết. Chỉ biết là mình đang nói chuyện với bạn, tỉnh dậy thì thấy mình nằm ở đây rồi. Lúc nãy, em thấy có ai mang anh đến đây.

- Vậy sao? – anh gật đầu.

- Giờ sao? Phải tìm cách ra khỏi đây nữa. – cô bứt rứt, lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Ừ. – Phong khẽ gật đầu, anh không quan tâm lắm việc có thể ra khỏi đây lúc này không, quan trọng là anh được ở cạnh người con gái này.

- À, đúng rồi, anh có mang điện thoại không? Gọi cho mọi người tới đi. – cô thúc giục.

- Ừ. – Phong gật đầu, lặng nhìn cô một lúc rồi mới lôi chiếc điện thoại ra.

Bàn tay di chuyển trên màn hình. Vẫn một màu đen, hoàn toàn không có biểu hiện là nó đang hoạt động.

- Điện thoại hết pin rồi. Xin lỗi em. – Anh lên tiếng.

- Hả? Sao đúng lúc vậy. Giờ chúng ta phải làm sao đây?

- Đợi. Nếu mọi người không thấy chúng ta, họ sẽ đi tìm.

- Nhưng mà…

- Vậy em nghĩ ra cách để thoát khỏi đây chưa?

Cô lắc đầu.

- Vậy đành chịu thôi. Đừng sợ. Mọi việc sẽ ổn thôi. – anh nhẹ nhàng xoa đầu cô trấn an.

Lời anh nói quả thật cũng khiến cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Thôi đành đợi vậy. Có lẽ mọi việc rồi cũng sẽ ổn thôi mà.


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen