logo thich truyen, thichtruyen.vn

Đọc truyện từ trình duyệt Chrome, Uc Browser, Safari, Internet sẽ nhanh hơn và không bị gián đoạn so với đọc trừ Opera Mini

Này em gái………anh yêu em ! - Chương 05

30/06/2013, lúc 23:33 |
Vận trên người chiếc váy màu hồng phấn, có 1 hàng hoa hồng nhỏ đính chéo qua vai, gương mặt trang điểm nhẹ với màu son hồng cánh sen lấp lánh. Mái tóc của nhỏ đen mượt thả xuống ngang lưng , trên đầu được gắn thêm 1 chiếc kẹp nơ xinh xắn. cả người nhỏ toát lên 1 vẻ đẹp thanh thoát của 1 thiên thần nhỏ nhắn, vóc dáng thanh mảnh, làn da trắng hồng, vòng eo thon gọn, khuôn ngực đầy đặn, nét mặt trong sáng khiến bao nhiêu người mê đắm trong đó có cả hắn.

Bà Chan tiến về phía nhỏ trịnh trọng nói : “ thưa các vị tôi xin giới thiệu đây là Yến Như con gái của chúng tôi”. Nét mặt bà Chan vô cùng rạng rỡ. mọi người chăm chú nhìn nhỏ, tiếng bàn tán xì xầm,cánh nhà báo thì ko ngừng chụp ảnh nhỏ. Nhỏ khó chịu nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, miệng vẫn hé ra 1 nụ cười vô cùng gượng gạo.

Hắn thấy và hiểu những gì đang diễn ra trong nhỏ, bước đến bên cạnh hắn ghé vào tai nhỏ thì thầm “ có muốn ra ngoài ko?”.nói xong ko đợi nhỏ trả lời hắn đã nắm tay nhỏ lôi đi thật nhanh. Bước chưa tới cửa thì cả 2 người dừng lại đột ngột vì có 1 thân người đang đứng trước mặt họ. 1 cô gái xinh đẹp với đôi mắt vô cùng sắc sảo đang chiếu ánh nhìn săm soi vào nhỏ, ả ta nở 1 nụ cười với cả 2 ranh mãnh nói “ ko biết chủ tịch Hoàng định đưa tam tiểu thư đi đâu đó?”. Hắn mặt lạnh như băng ko nhìn ả mà trả lời “ chúng tôi đi đâu thì liên quan gì tới Bạch tiểu thư? Cô ko cần bận tâm đâu”. Đôi mắt ả long lên giận dữ nhưng miệng vẫn nở 1 nụ cười cay độc “ đúng là 2 người đi đâu ko liên quan tới tôi, nhưng nó có liên quan tới em gái tôi nên tôi mới hỏi thôi.” Bây giờ thì Vương Long liếc đôi mắt bực tức nhưng lạnh như băng nhìn ả “ Y Y thì liên quan gì chuyện này chứ? Tôi với cô ta cũng chẳng quan hệ gì. Dù cô ta có mặt ở đây cũng ko có tư cách hỏi câu đó đâu. Cô hiểu chưa?”. Hắn gằng giọng nói.

“ anh….hừ được lắm anh cứ đợi mà xem. Nhưng tôi nhắc cho anh nhớ dù sao thì ba mẹ anh cũng ngỏ lời cầu hôn Y Y nhà tôi rồi, đợi khi nào nó về thì xem anh có mạnh miệng được hay ko?” ả liếc xéo 2 người rồi quay mặt bỏ đi.
“ mình đi thôi, mặc kệ cô ta” hắn mĩm cười nói với nhỏ. Nhỏ bị hắn lôi nhanh ra vườn, ở đây thật dễ chịu, ko khí trong lành lại yên tĩnh,nét mặt nhỏ giờ đã tươi lên nhiều. “ em ăn đi, chiều giờ em ko ăn gì rồi” hắn đưa cho nhỏ đĩa bánh kem và nói ( thứ nhỏ thích nhất,hảo ngọt giống mình nà. Hihihi)

Nhận lấy đĩa bánh từ tay hắn nhỏ ăn ngon lành, đúng nhỏ thật sự đói, nhưng tâm trạng ko vui làm nhỏ chẳng thể nuốt trôi thứ gì, giờ thấy vui 1 tí thì cơn đói lại hoạt động nên nhỏ ăn rất ngon miệng. hắn vẫn chăm chú ngồi nhìn nhỏ ăn, đưa tay lên chùi miếng kem dính trên miệng nhỏ rồi hắn cho vào miệng mút “chụt” ( eo ơi gốm quá ). Nhỏ nhìn hắn khó hiểu, hắn cười vì nét mặt thơ ngây của nhỏ. Cả 2 người cứ 1 ăn 1 ngắm cho đến khi bà quản gia lên tiếng “ thưa, bà chủ đang tìm cô và cậu”. “ được rồi chúng tôi vào ngay” hắn lạnh lùng lên tiếng. khi bà quản gia đi được khá xa thì hắn thì thầm với nhỏ :“ mình vào đó tí nữa nha, chỉ 1 tí thôi anh sẽ đưa em về phòng, đừng nhăn mặt nửa xấu lắm” , hắn vừa nói vừa vuốt mặt nhỏ. Nét mặt ko ổn tí nào, nhỏ ko vui, nhỏ nhăn nhó với hắn.

Đôi trai gái trở lại bữa tiệc mọi người lại xì xầm nhìn họ. tiếng đàn dương cầm vừa dứt thì 1 tràng vỗ tay rộ lên, Bạch tiểu thư vừa biểu diễn cho mọi người 1 bản nhạc rất hay nên ai cũng khen ngợi. nhếch mép cười ả tiến tới bên nhỏ nói: “ hôm nay là buổi tiệc dành cho tam tiểu thư, tôi chỉ là trổ 1 chút tài mọn để làm quà ra mắt thôi. Ko biết tam tiểu thư có vừa lòng ko ạ?”.

Nét mặt nhỏ giờ khó coi vô cùng, cười như mếu nhỏ nhìn ả đầy tâm trạng: “ ả này rốt cuộc muốn gì đây? Tự nhiên gây sự với mình. Đồ đàn bà vô duyên”, nhỏ thầm rủa ả, nhưng ngoài miệng nhỏ vẫn thốt ra những lời vô cùng khách sáo: “ tôi đúng là có phước 3 đời mới được cái vinh dự này. Món quà của Bạch tiểu thư làm tôi cảm động lắm”.

Vẫn ko tha cho nhỏ ả họ Bạch lại tấn công tiếp: “ vậy ko biết chúng tôi có vinh dự được tam tiểu thư tặng cho 1 bản nhạc được ko? Tiểu thư là lá ngọc cành vàng chắc tài năng phải hơn người rồi”. mọi người vỗ tay ầm ỉ đồng tình với ả. Nhỏ chết đứng như Từ Hải, đúng là quỷ ám thật rồi, bắt nhỏ đàn có khác gì kêu nhỏ đi chết,tiếng đàn của nhỏ có thể giết người nhanh hơn bom nguyên tử đấy. “ ả thừa biết mình từ nhỏ sống ở Việt Nam làm gì được trao chuốt mấy thứ này, vậy mà dám dồn mình vào đường cùng, muốn làm mình xấu mặt trước công chúng đây mà. Chơi thì chơi tôi sợ cô chắc” nhỏ thầm nghĩ

Nảy giờ vẻ mặt hắn cũng ko khá hơn nhỏ, hắn giận tới mức muốn bóp chết con đàn bà họ Bạch kia để trút giận cho nhỏ. Nhưng hắn ko thể, hắn đang tìm cách giải vây cho nhỏ thì bị giật mình bởi tiếng nói của nhỏ :“ thưa quý vị, tôi từ nhỏ sống ở Việt Nam nên chuyện đàn hát cũng ko giỏi lắm, chỉ sợ hôm nay làm mất nhả hứng của mọi người thôi. Tôi biết ở đây ai cũng đàn giỏi cả vì vậy tôi ko thể múa rìu qua mắt thợ được. nhưng ko thể cứ thế mà làm cho mọi người mất vui nên tôi xin được biểu diễn 1 bài hát bằng sáo trúc được ko ạ?”

Mọi người bàn tán xôn xao nhưng vẫn vỗ tay như khích lệ tinh thần nhỏ. Quay sang bà quản gia nhỏ bảo “ lên phòng tôi lấy cây sáo xuống đây”

Nhận cây sáo từ tay bà quản gia nhỏ bắt đầu mĩm cười đắc ý. Mọi người thì chăm chú nhìn nhỏ, hắn cũng vậy, nhưng tâm trạng hắn lúc này rối bời, hắn sợ lỡ như nhỏ ko thổi được , hắn sợ mọi người cười chê nhỏ. Nhưng điều hắn sợ nhất là nhỏ bị tổn thương, hắn ko muốn nhỏ khóc, ko muốn nhỏ đau dù chỉ 1 chút. 2 bàn tay hắn cứ nắm chặt lại mà hồi hợp chờ đợi

Nhỏ bắt đầu thổi, tiếng sáo trúc du dương nhẹ nhàng như gió thổi, khi thì vui nhộn rộn ràng lúc lại ai oán xót xa, âm thanh trầm bổng cứ như đang nói lên tâm trạng của nhỏ . Tất cả mọi người đều im lặng, họ lắng nghe say mê, tiếng sáo của nhỏ như dẫn dắt mời gọi hắn vào chốn thiên thai, mọi ưu tư phiền não được rửa sạch bằng tiếng sáo, nhưng đôi lúc lại làm người ta chết lặng vì nỗi lòng của người thổi sáo. Cuối cùng nhỏ cũng kết thúc bản nhạc của mình, mọi người im lặng , 1s 2s 3s 4s 5s…… “hay hay lắm” mọi người vỗ tay tán thưởng, ko ngừng trầm trồ khen ngợi nhỏ. Nhỏ chỉ mĩm cười nhẹ rồi cúi đầu tạ lễ. nhưng thật ra trong lòng thì vui như mở hội “ hahhahahhaha muốn chơi tôi à, ko đễ vậy đâu, đợi 10 kiếp nữa nhé. Cô cứ mà tức điên lên đi kekkekekee” liếc nhìn ả họ Bạch nhỏ thầm nghĩ.

Còn hắn thì như trút bỏ được gánh nặng, hắn thở phào nhẹ nhỏm, thật ko thể ngờ nhỏ lại có tài như vậy. càng lúc hắn càng phát hiện nhỏ có rất nhiều điều thú vị, “ hãy đợi mà xem anh sẽ từ từ khám phá thế giới bí ẩn của em, nhóc ạ!” hắn nhếch mép cười mãn nguyện

Lúc này người vui nhất phải nói đến ông bà Chan, họ thật hãnh diện về nhỏ. Nhỏ đúng là đứa con gái họ yêu quý nhất, nhỏ đã ko làm họ mất mặt, họ vui lắm 2 người cứ cười tít mắt suốt buổi tiệc

Ai cũng vui cười hớn hở, chỉ có 1 người là mặt mũi hầm hầm, trong lòng ko ngừng nguyền rủa nhỏ.kẻ đó ko ai khác chính là Bạch tiểu thư nhà ta đó.đang ngậm 1 cục tức trong họng thì ả lại sắp gặp nguy khi mà hắn cùng nhỏ đang tiến về phía ả
( lần này thì chị chết chắc rồi, 1 tên ác ma cũng đủ giết chị rồi giờ lại thêm 1 tiểu quỷ nữa. hey chắc tan xương nát thịt quá. Tự làm tự chịu đi ai biểu ngu chọc vào tổ ong làm gì?)

“ Bạch tiểu thư ko khỏe à? Sao mặt khó coi vậy?” nhỏ dịu dàng lên tiếng. hắn nhếch mép tỏ vẻ hiểu biết :“ em thật khờ quá đi, nét mặt này cho thấy Bạch tiểu thư đang gặp xui xẻo đó, ko chừng bị quỷ ám cũng nên ( đúng có 2 con quỷ đang ám kìa kekekekeke), em nhìn xem ấn đường cô ấy đen như than vậy đó, em thấy anh nói có đúng ko?”. ả họ Bạch nhìn 2 anh em họ mà tức muốn phun máu luôn. Nhưng vẫn cố nặn ra 1 nụ cười thê thảm xấu ko tả nổi: “ tôi ko sao chỉ hơi mệt thôi, chắc tại ở đây ồn ào quá nên tôi khó thở ấy mà.” ả thở hổn hểnh nói.

“ oh thì ra là vậy. vậy mà tôi cứ tưởng cô thấy tiếng sáo chăn trâu của tôi hay hơn bản nhạc gì đó của cô nên cô ko vui chứ. Nếu như tôi nghĩ ko đúng thì xin lỗi cô nhé. Trắng tiểu thư” nhỏ cười gian tà nhìn ả. Hắn cũng cười muốn té xĩu luôn nhưng là trong lòng kìa, chứ nét mặt vẫn như băng ở Nam cực vậy đó.

“ cô…cô nói gì hả?cái gì mà chăn trâu ? cái gì mà Trắng tiểu thư hả?” ả tức giận quát nhỏ.
Nhỏ nhăn mặt dùng tay bịch 2 tai lại nhưng miệng vẫn thơ ngây phát biểu :“ thì bài hát lúc nảy tôi thổi là của mấy đứa trẻ chăn trâu dạy tôi mà, chắc cô ko thể ngờ được chứ gì, cô ko ngờ là 1 bài sáo tầm thường của mấy đứa chăn trâu nghèo hèn lại hơn hẳn 1 bản nhạc dương cầm cao quý của cô chứ gì.? Còn tôi gọi cô là Trắng tiểu thư vì tiếng Hoa từ < Bạch>dịch sang tiếng Việt Nam là < Trắng> đó. Giờ thì biết chưa hả đồ đàn bà ngu ngốc”

Mặt ả tái tới mức ko còn giọt máu, ả giận đến nổi ko nói được lời nào, môi ả mấp mái “ hãy …đợi….. đó…” rồi ả bước đi xiu vẹo ra khỏi nhà của nhỏ. Hey đúng là vui thật, nhỏ cười đắc chí nhìn theo bóng ả khuất xa dần.
Dụi dụi mắt nhỏ buồn ngủ, hắn thấy nhỏ mệt nhọc nên bước tới bế xốc nhỏ lên đi thẳng về phòng ngủ trước sự ngạc nhiên của mọi người. Bà Chan cười giả lả: “ thật xin lỗi các vị, con gái tôi sức khỏe ko được tốt nên phải nghĩ ngơi sớm, mọi người cứ vui chơi tiếp đi ạ!” .bà vừa dứt lời thì khách khứa cũng trở lại hoạt động bình thường ko chú ý tới nhỏ nữa.
Linh cảm của 1 người mẹ cho bà biết có chuyện ko ổn giữa con trai và con gái của bà, ko suy nghĩ nhiều bà bước vội lên lầu theo chân hắn……


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •