logo thich truyen, thichtruyen.vn

Nhà tài trợ:

Lớp phó, đừng lạnh lùng với anh nữa mà - Chương 5

06/09/2013, lúc 17:21 |
Trực nhật cũng không yên

*Reng reng reng*

“Hú hú, hết giờ rồi”

“Nhanh lên chúng mày ơi”

“Ra canteen mua gì ăn đã nhé”

“Hôm nay mày phải chở tao đấy”

….

Tiếng chuông tan học vang lên là lúc tất cả học sinh đổ xô ra ngoài, cười nói ồn ào, huyên náo cả trường; bởi ai cũng mừng vì một buổi sáng học hành căng thẳng đã kết thúc, và đã đến lúc được về nhà nghỉ ngơi.
Nhưng có hai người phải ở lại vì nhiệm vụ trực nhật cao cả, đó là Minh và Khang, và trong chuyện này, chỉ có Minh là người cảm thấy xui xẻo. Đang lắc đầu ngán ngẩm với số phận hẩm hiu thì đám bạn của cậu đi đến:

“Ở lại vui vẻ, bọn tao về trước. Có chuyện gì xảy ra nhớ kể cho tao nha”

Ly nháy mắt tinh nghịch, rõ ràng là đang nhấn mạnh vào tình cảnh của Minh, làm cậu nhảy dựng lên.

“Vui vẻ cái đầu mày, tao đang mong an toàn trở về mà mày lại còn muốn chuyện gì xảy ra hả?”

“Chuyện gì thì tự khắc nó đến chứ, tôi cũng đang mong chờ sáng mai ông có tin vui đây”

Khôi tiếp lời, giọng điệu trêu chọc không kém, còn Liêm đứng cạnh cứ khúc khích cười đầy ẩn ý

“Phải rồi, phải biết ơn trời đã tạo điều kiện cho hai đứa có thời gian ở riêng với nhau chứ”

Cả Nga cũng nhảy vào.

“Cái lũ này, sao chúng mày,…”

“Yên tâm đi mà, bọn tôi đã chúc phúc cho ông với Khang rồi, đừng lo lắng gì cả, cứ thoải mái mà hành sự”

“Hahahahahahahah”

Câu nói của Ân làm cả bọn cười phá lên, duy chỉ có Minh là tức muốn ói máu, bạn bè thân thiết gì mà lúc hoạn nạn lại nỡ bỏ rơi cậu, lại còn cười hả hê, thật không biết phải làm sao với chúng nó nữa rồi.

“Bọn mày…cứ nhớ đấy, rồi sẽ có ngày tao...”

“Biết rồi, về đây, bái bai”

Cứ thế, mọi người lũ lượt ra về, để lại Minh đứng trơ trọi, mặt ngẩn ngơ, cho đến khi chỉ còn lại hai người.

Thu dọn sách vở xong xuôi, Khang cất tiếng:

“Minh à”

“Hở?”

“Cậu muốn làm việc gì trước?”

“Việc gì trước cái gì cơ?”

“Thì cậu muốn quét nhà trước, hay là…”

Vừa nói Khang vừa tiến lại gần, cười thâm hiểm, còn Minh thì cứ co rúm lại không biết phải làm gì, cậu biết bây giờ có chạy cũng không kịp, cứ lùi lại từng bước, cho đến khi lưng chạm tường…

*Thôi toi rồi*

Khang lúc này đây đã đến rất gần, mắt nhìn cậu như thôi miên, làm cậu chẳng biết trời đất gì nữa, tâm trí rối loạn, tay chân cứng đờ, phải, đã sập bẫy rồi.

*Biết ngay mà, chờ khi không có người xung quanh là máu biến thái nổi lên đây mà. Tôi hận cái lớp này đã đẩy tôi vào chỗ chết thế này, ông trời ơi ông có mắt thì hãy cứu con ra khỏi đây với, con sẽ không trộm truyện đoremon của thằng em nữa mà huhu…*

Cho đến khi khoảng cách chỉ còn khoảng chục cm, Khang đưa tay lên, làm Minh giật thót, cứ ngỡ sẽ bị “đụng chạm”, cậu yếu ớt buột miệng:

“N..Này, đừng có lợi dụng thời cơ rồi sàm s…”

“Lau bảng”

“Hả?”

“Thì cậu muốn quét nhà trước hay lau bảng?”

Lại một lần nữa Minh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, phải mất một lúc phân tích dữ liệu là cái giẻ lau trên tay Khang, cậu mới thôi ngơ ngác. Hiểu ra mình vừa bị hớ, Minh vội gạt Khang ra một bên, xuống cuối lớp lấy chổi, xấu hổ quá nên nói không ra hơi:

“Đ…để tôi quét nhà”

“Được thôi”

Minh chỉ biết lúi húi quét lấy quét để, mắt nhìn sàn nhà mà không để ý thái độ của Khang, vừa kê bàn ghế vừa liếc sang nhìn con người mặt đỏ bừng đang vụng về giấu diếm kia, miệng cười toe toét.

Nửa tiếng trực nhật cuối cùng cũng sắp kết thúc, Minh thở phào vui mừng, chỉ còn việc đem đổ rác là xong. Cậu vừa ngân nga trong lòng vừa lại chỗ để thùng rác ở góc, nhanh chóng cầm cái hót lên, bỗng dưng…

“Xè è è”

“ Á á á á…”

Thật không may cho Minh, cậu là chúa sợ gián, chỉ cần nhìn thấy cái thứ đen sì bẩn thỉu ấy thôi là cậu đã co quắp hết cả người lại rồi. Và càng xui xẻo hơn khi một con gián to đùng đã phục kích đúng lúc cậu nhấc đồ lên mà xõa cánh tung bay, cứ nhằm cậu mà lao tới, làm cậu chạy trối chết, miệng la hét như cháy nhà:

“Cứu, gián…gián bay, nó bay kìa, á á á”

Tất nhiên, điều đó không khỏi làm Khang giật mình, quay lại thấy Minh đang chạy lòng vòng, còn con gián thì thỏa sức khủng bố, cứ chuẩn bị bay ra ngoài cửa sổ là lại bất ngờ lao trở lại vào trong, làm Minh hồn bay phách lạc, không màng đến danh dự, phi thẳng vào người đối diện…

Cảnh tượng thật khó diễn tả, giống như những cảnh anh hùng cứu mĩ nhân trong phim kiếm hiệp, Minh đang ép sát đầu vào ngực Khang, tay nắm chặt ngực áo cậu mà kéo lên kéo xuống, đấm thùm thụp, thiếu điều muốn khóc đến nơi, miệng kêu cứu không ngừng.

Còn Khang, trong lúc vui sướng vô cùng ấy, vẫn đủ bình tĩnh cầm cái giẻ sẵn trên tay vụt một nhát trúng ngay con “quái vật”, làm nó lăn quay ra đất, bất tỉnh nhân sự.

Đứng sụt sịt một lúc, Minh thấy im ắng liền mở mắt ra, nhận thấy mình đang ở trong vòng tay bảo vệ của lớp trưởng, tay thì túm chặt áo người ta suýt đứt cúc, còn lộ ra một phần ngực trắng phau rắn chắc.

Đến mức này thì không còn từ nào có thể diễn tả được nỗi xấu hổ của Minh nữa, trong cơn sợ hãi cậu đã đánh mất bản thân và đi theo bản năng, tay chân làm gì cũng không biết, chỉ biết là làm sao cho thoát nạn, giờ bình tĩnh lại thì cũng muộn mất rồi.

Cậu kiềm chế cảm xúc hết sức có thể, gượng gạo gỡ mình ra khỏi Khang, đang định trốn chạy hoàn cảnh thì sinh vật xấu xa dưới đất tỉnh lại, vỗ cánh bay lên.

“Á!!!!”

Thật hết nói, Minh lại thực hiện y chang những động tác vừa rồi, còn Khang thì được sướng hết lần này đến lần khác. Riêng con gián, sau khi công kích thất bại đành phải rút lui, bay ra ngoài cửa sổ...

“Này, nó bay đi rồi”

“…..”

Khang khẽ lên tiếng làm Minh sực tỉnh, nhìn lại hành động của mình, cậu chỉ muốn ngất luôn tại chỗ cho rồi, ai lại làm một việc đáng xấu hổ đến hai lần cơ chứ, mà lại gặp đúng người đang cần phải tránh mặt. Minh khóc ròng trong lòng, thầm nguyền rủa con gián chết tiệt đã phá hoại bao công sức “phũ” lớp trưởng mà cậu dày công gây dựng.

“X..xin l..lỗi, tôi không cố ý…”

Minh ấp úng, thả tay khỏi ngực áo Khang, định thoát ra khỏi cái không khí ngượng ngùng căng thẳng đó thì bị giữ lại. Khang đang vòng hai tay ôm lấy eo của cậu, và ôm rất chặt, chắc chắn có vùng vẫy cỡ nào đi nữa cũng không thoát.

“Xin lỗi mà xong hả?”

“Ơ…tôi…tôi”

“Cậu nhìn xem áo tôi bị cậu làm gì này, suýt rách toạc ra rồi đấy”

“Tại..tại nó…nên…”

“Không cần biết, cậu làm rách áo tôi, còn đập vào ngực tôi đau lắm biết không hả?”

Minh thật không ngờ tình thế lại đến mức này, cậu đang bị ép cung, mà bằng chứng cho “tội ác” của cậu thì lại rành rành ra đấy, hơn nữa, cậu không có gì để chống chế cả. Đáng sợ hơn là Khang thường ngày hiền lành tử tế (chỉ hơi biến thái một chút) một điều Minh hai điều Minh, lúc này lại quay ngoắt 180 độ, thấy rõ cả tà khí bốc lên, phen này chết chắc rồi.

“Vậy…tôi phải làm sao?”

Minh lí nhí, nhìn bộ dạng đáng thương hết sức, còn Khang vẫn lạnh tanh, hay chính ra là giả vờ, dù trong lòng đang vô cùng sung sướng:

“Đền bù thôi chứ sao”

“Vậy tôi mua đền áo là được phải không?”

“Ai nói cậu phải mua áo?”

“Chứ không thì đền kiểu gì?”

Minh thật sự khó hiểu, làm rách áo không mua áo trả lại thì phải làm gì mới được chứ. Tên Khang đáng ghét này lại giở trò gì nữa đây.

“Đền thế này này”

Nói rồi Khang chỉ vào môi của mình, nháy mắt một cái, còn Minh cứ ngẩn tò te, không hiểu gì cả

“Là sao?”

“Là cậu phải hôn tôi để bồi thường thiệt hại”

“Cái gì???”

Nghe xong mà Minh tỉnh hết cả người, đang từ con nai vàng ngơ ngác hối lỗi bỗng nhảy dựng lên.

*Hôn ư? Làm rách áo mà hắn dám bắt mình phải làm thế sao, đừng có mơ*

“Không bao giờ!!!”

“Thôi nào, đừng ngoan cố thế, cậu gây tội thì phải bị phạt chứ, chỉ là một nụ hôn thôi mà, còn hơn là phải mất tiền chứ”

“Không, có cho tôi tiền tỉ cũng không!!!”

“Vậy từ đầu ai vu khống tôi sàm sỡ hả? Nghĩ lại thì, ai sàm sỡ ai đây?”

Minh định gân cổ lên cãi nữa nhưng khi nghe câu ấy xong thì á khẩu, dù cậu hoàn toàn trong sạch nhưng sự thật hiện hữu thì nói điều ngược lại, còn kẻ có vẻ bị hại thì lại mưu mô xảo quyệt, hãm hại người ngay thẳng. Cậu bối rối nhìn Khang, kẻ đang cười thản nhiên cùng sự gian tà hiện lên trong ánh mắt, tay thì vẫn giữ chặt lấy cậu. Kiểu này…một là hôn, hai là chết.


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen