logo thich truyen, thichtruyen.vn

Chú ý: Tải Opera Mini để lướt web nhanh hơn trên điện thoại !

Chỉ có thể là yêu – Hân Như (Phần 3)

09/12/2012, lúc 22:18 |

PHẦN III: Bình Yên

Chương 01

Tiếng cười đùa khanh khách của một đứa bé làm Long chậm bước chân. Anh nhìn về phía tiếng cười. Một đứa bé xinh xắn đang chơi cùng một người đàn ông, là ba nó. Đứa bé hình như đang tập nói nên nó chỉ bập bẹ mấy tiếng không rõ nghĩa. Đôi mắt nó tròn to, đen láy, có nét hơi bướng bỉnh, cái miệng nhỏ xinh thì không ngừng cười. Nó là một đứa trẻ đáng yêu.

Long bật cười một cách không tự chủ rồi tiếp tục bước đi. Lâu lắm rồi, từ cái đêm định mệnh ấy, anh mới lại cười. Và cũng lâu lắm rồi, anh mới trở lại Việt Nam. Thực ra ba năm với cuộc đời một con người chỉ như một cái chớp mắt, nhưng những ngày không có Thảo Nhi bên cạnh, anh thấy nó dài đằng đẵng. Mệt mỏi, chán nản, anh cũng không biết bằng cách nào mà anh lại vượt qua được cái tâm trạng đó trong suốt thời gian qua.

15 tháng tù giam cho hành vi cố ý gây thương tích, anh đã gặm nhấm sự ân hận của mình trong hoàn cảnh ấy. Anh ân hận vì đã đánh mất người anh yêu nhất trên cõi đời này theo cái cách thật vụng dại và đáng trách.

Ra tù, My Vân vẫn nằng nặc muốn kết hôn. Nhưng anh đã lên máy bay, bỏ lại sau lưng tất cả quá khứ, tất cả tình yêu vô vọng, và cả cô dâu xinh đẹp trong ngày cưới, vội vàng như chạy trốn. Thời gian học tập ở đất nước sương mù xa xôi, những cô bạn tóc vàng quyến rũ, những cuộc đua quên đời cũng không giúp anh quên đi được quá khứ, quên đi được người con gái đã đem cả cuộc sống của anh đi trong cái đêm lạ lùng ấy.

Cái đêm cuối cùng bên Thảo Nhi ấy lại hiển hiện rõ ràng trong đầu óc anh như mọi đêm trước đây nó hay làm anh thao thức đến sáng. Cái cảm giác ôm siết cô trong vòng tay dường như còn rất mới. Anh mường tượng ra được cả hơi thở của cô, mùi hương trên tóc cô, vị đắng của những giọt nước mắt tràn xuống môi cô khi hai người hòa làm một. Mọi thứ cứ như vừa mới diễn ra mà thôi.

Giá như anh không bị men cay làm cho ngủ quên đi thì anh đã giữ được cô ở lại. Giá như trước đó anh không xúc phạm cô thì cô đã không kiên quyết ra đi.

Giá như sáng hôm sau anh không nhìn thấy vết máu đỏ còn thấm lại trên ga trải giường thì biết đâu anh đã có thể quên đi cô. Mỗi lần anh tìm vui bên một cô gái khác cốt để quên đi cái lần ân ái định mệnh đó, thì cái vệt máu tươi nguyên ấy lại hiển hiện. Dấu vết của sự trinh nguyên ấy cứ luôn ám ảnh anh, day dứt anh, khiến anh không thể nào lãng quên được quá khứ.

Anh đã gần như phát điên lên khi phát hiện ra rằng cho tới trước khi ở bên anh, Nhi vẫn còn là một cô gái nguyên vẹn. Anh đã suýt giết chết cái kẻ khốn nạn đã gây ra tất cả mọi chuyện, nếu như Khánh không nhắc anh rằng anh cần phải đi tìm cô. Cô đã lựa chọn ra đi vì thấy có lỗi với anh, đừng biến sự ra đi đó thành nỗi căm thù, để rồi lạc đường mãi mãi.

Cái màn kịch mà anh đã được xem qua cuốn phim ấy, cuối cùng chỉ nhằm vào anh. Hắn cũng hiểu, điểm yếu của anh chính là Thảo Nhi, và hắn đã làm điều đó thật xuất sắc. Một mũi tên bắn trúng giữa tim anh, làm anh không sao gượng dậy được. Đối với Thảo Nhi, hắn cũng không phải là không coi trọng, nên hắn mới không cam tâm xâm phạm đến thân thể cô. Hắn đã từng được Nhi không tiếc thân mình để che chở, và với hắn, cô gần như là một thánh nữ bất khả xâm phạm. Hắn làm thế, vừa có thể trả thù anh, lại vừa có thể một tay cướp đi người anh yêu.

Ra tù, anh muốn đi tìm lại Nhi, nhưng My Vân thà chết cũng không chịu hủy đám cưới. Xét cho cùng, người con gái đáng thương ấy đã trở thành nạn nhân của tính kiêu ngạo và sĩ diện của anh. Anh chấp nhận lời cầu hôn của Vân với ý nghĩ điên rồ là sẽ trả thù được sự phản bội của Nhi với mình, không dễ dàng gì để phủi tay trước tất cả được.

Nhưng tình yêu và sự trung thành tuyệt đối đã giúp anh chiến thắng mọi sự ràng buộc, anh quyết tâm ra đi để giúp mình thoát khỏi sự trớ trêu của số phận. Anh ra đi để một ngày nào đó có thể quay về để đi tìm người quan trọng nhất của cuộc đời anh.

Và rồi đã gần ba năm trôi qua, ba năm sống trong nỗi đau của quá khứ cuối cùng cũng qua. Trong suốt thời gian đó, Khánh, Tú Linh và Tùng vẫn không ngừng tìm kiếm Thảo Nhi. Có lúc tưởng chừng đã đến rất gần cô, nhưng họ lại phải thêm một lần thất vọng. Cô đã nhanh nhẹn xóa hết mọi dấu tích về sự tồn tại của mình.

“Phịch”

Long quay lại. Cậu bé đáng yêu khi nãy nằm sóng soài dưới thảm cỏ xanh mướt. Nó ngẩng đầu lên nhìn anh mếu máo, nhưng tuyệt nhiên không khóc. Ba của đứa trẻ đang trao đổi với một ai đó và không để ý đến con nữa.

Đây là một khu nhà nghỉ cao cấp. Bãi cỏ nơi anh đang đứng chính là nơi để du khách đi dạo. Ngược lên phía trước sẽ vào đến rừng thông. Nếu không phải đến đây đón người thì giờ này anh dã về Sài Gòn rồi. Vừa mới đặt chân xuống sân bay, Khánh và Linh đã gọi ngay anh lên Đà Lạt để làm cuộc hội ngộ với đội đua sau ba năm vắng bóng.

Long mỉm cười, quay lại, nâng cậu bé dậy và bế lên nựng:

- Chú bé dũng cảm lắm, ngã mà không khóc. Ba cháu bỏ rơi cháu à?

Thằng bé nhìn anh, đôi mắt ngơ ngác, rồi nó bá lấy cổ anh, toét miệng cười :

“Ba, ba...”

Anh hôn lên má nó rồi bế nó tiến về phía ba nó. Người đàn ông lúc này đã quay ra và đưa mắt tìm con. Thấy anh tiến lại, anh ta có vẻ kinh ngạc lắm, anh ta rảo bước lại phía anh.

- Cháu bị ngã ở đằng kia. Trẻ con hiếu động, anh đừng nên để nó ở một mình.

- Vâng, tôi sơ ý quá !- Anh ta đón con trai từ tay anh- Cảm ơn anh. Mà hình như anh chính là vị khách đến đây bằng chiếc xe Windy nổi tiếng sáng nay đúng không?

- Tôi đến đón một người của đoàn quay phim Angel. Họ đang quay quảng cáo ở đây đúng không ?

- Đúng vậy. Sáng nay họ quay lại cảnh đầu ở bên kia đồi. Chắc họ cũng sắp về rồi. Nhưng anh đón ai vậy ?

- Trợ lý đạo diễn, cô Minh Hạnh.

- Cô Hạnh thì tôi biết. Anh là bạn trai cô ấy à ?

- Không, có người nhờ tôi đến đón cô ấy về. Anh cũng là du khách hay là người ở đây?

- Tôi là người ở đây.

Anh ta vừa nói dứt câu thì ở đằng sau có tiếng phụ nữ nghe vẻ chua ngoa, đanh đá :

- Đến giờ ăn rồi mà hai ba con các người còn lang thang ngoài này à?

- Phương à? Anh vào ngay đây.

- Đưa con tôi đây.

Chị ta liếc Long một cái sắc lẻm, đón lấy cậu con cưng rồi đi về phía khách sạn. Chị ta khá đẹp, dù bây giờ có tuổi nhưng vẫn không thể phủ nhận được điều đó. Gương mặt phong trần, hơi phớt, dường như là bao cay đắng của cuộc đời này chị ta đều đã trải qua. Đôi mắt thì lúng liếng, cặp môi mỏng tang và cái miệng có vẻ hơi chua ngoa, nhất là với chồng.

Một nhóm người với đủ thứ dụng cụ xuất hiện ở phía xa xa. Họ đang tiến lại với một thái độ vô cùng hồ hởi. Khi họ đến gần hơn, Long nhận ra Minh Hạnh trong bộ đồ Jeans dễ thương y như ngày trước. Khi anh đi, Hạnh vẫn đang du học ở nước ngoài. Hiện nay cô làm cho một công ty quảng cáo có tiếng ở Hà Nội. Minh Hạnh ôm chầm lấy anh, hớn hở :

- Ôi trời ơi, em mà lại được anh Long lên tận đây đón về thế này nữa. Bao nhiêu năm rồi mới được gặp anh. Chắc ông anh em mà không kết hôn thì anh không thèm quay về đâu nhỉ ?

- Thôi nào, em làm anh gãy cổ bây giờ.- Long bật cười- Không ngờ em lớn nhanh vậy.

- Anh mới là người thay đổi chứ. Ngày xưa anh bất khuất lắm mà.

Sau khi liến thoắng một hồi, Hạnh quay sang người đàn ông nãy giờ vẫn đứng cùng anh.

- Anh Giang, bảo bối của em đâu rồi ?

- Diễm Phương cho vào trong ăn cháo rồi.- Giang đáp.

- Hai người quen nhau chưa ?

- Bọn anh vừa biết nhau.- Phong gãi đầu.

- Thế à? Giới thiệu với anh, đây là anh Giang, ông chủ khách sạn Hoa Đà Lạt này đấy... Còn giới thiệu với anh Giang, đây là anh Long, bạn thân của anh trai em. Anh ấy mới từ Anh về.

Hai người đàn ông bắt tay nhau chào xã giao rồi Giang để cho Long và Hạnh đi tản bộ.

- Khi nãy em nói đến bảo bối nào thế ?- Long tò mò.- Có phải cái thằng bé con đó hả ?

- Anh cũng gặp nhóc Bin rồi à ?- Hạnh cười- Nó là nhân vật chính của đoạn phim quảng cáo lần này đấy. Năn nỉ gãy lưỡi ba mẹ nó mới đồng ý cho nó đóng phim. Chả là tháng trước, tay quay phim lên đây làm cái clip nhạc, quay được cảnh thằng bé đang chơi với mấy con chó cảnh. Thế là ông giám đốc đòi mời bằng được nó.

- Mà quảng cáo sữa hay sao mà cần đến trẻ con ?

- Không, quảng cáo sữa tắm cho mùa Valentine năm sau ấy mà.

- Thôi, về chuẩn bị đi, chiều ta lên máy bay về Hà Nội. Anh không rảnh đâu.

- Ông anh trai em mải mê với vợ sắp cưới đến thế kia à?

- Nó bận thật mà. Cứ lấy chồng đi rồi sẽ hiểu.

Long đáp và rảo bước nhanh hơn về phía nhà nghỉ.

*

Đám cưới của Khánh và Tú Linh được tổ chức ba tuần sau khi Long đặt chân về đến Việt Nam. Việc chung sức đi tìm Nhi đã đẩy họ đến gần nhau hơn. Cả hai muốn đợi đến khi tìm được Thảo Nhi mới tổ chức nhưng hai bên gia đình thúc ép quá nên đành nhượng bộ.

Long gặp lại Vân trong đám cưới của Khánh, là chủ nhân của bản thiết kế váy cưới mà Linh đang mặc. Nửa năm sau ngày anh bỏ đi, My Vân chấp nhận thực tế và sau đó kết hôn cùng một anh chàng người Nhật đang làm việc cho Đại sứ quán Nhật ở Việt Nam. My Vân vẫn đẹp như ngày trước, đó là điều anh không thể phủ nhận. Việc bất ngờ gặp lại cô làm anh có phần nào lúng túng, vì suy cho cùng, chính anh đã bỏ lại cô với bao nhiêu bẽ bàng trong ngày vu quy.

- Đã lâu rồi không gặp anh. Uống với em một ly chứ?- Cô chủ động đến nói chuyện với anh.

Thấy anh chỉ cười, cô tiếp :

- Anh đừng tỏ ra như thế. Trong bất kì hoàn cảnh nào em cũng đều muốn thấy vẻ mặt ngạo nghễ trước đây của anh.

- Dù sao thì cũng cứ trách anh nếu em muốn.

- Ôi dào...- My Vân cười phá lên- Ngày vui ai nói chuyện xưa làm gì. Em phải cảm ơn anh mới đúng chứ. Nếu ngày ấy anh không ra đi thì em sẽ không tỉnh ngộ. Bây giờ em mới nhận ra, thì ra ngày đó em cũng chẳng phải vì yêu anh mà sống chết bắt anh phải cưới. Em kiêu ngạo và không muốn chấp nhận sự thật rằng em lại thua cái cô gái tầm thường đó. Em ganh ghét đã có vẻ hơi quá đà.

- Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi. Em đã tìm được hạnh phúc của riêng em. Chúc mừng em.

Hạnh phúc của Khánh và Tú Linh, và cả My Vân nữa làm Long phấn chấn hẳn lên. Anh cảm thấy không còn phải day dứt về họ nữa, những người mà vì anh đã phải chịu nhiều đau khổ hơn bất kì ai.

Hiện nay, Phương đã mở rộng làm ăn, vươn cánh tay ra toàn châu Á, và chuẩn bị đổ bộ sang Mỹ và châu Âu, hai thị trường được coi là già cỗi. Phương sẽ gặp nhiều khó khăn, vì vậy anh phải hậu thuẫn cho anh trai mình, như một bàn đạp để Phương nhảy được cao và xa hơn. Để làm được việc đó, Long phải thâu tóm được toàn bộ thị trường trong nước. Sân golf ở Ba Vì và ở Bảo Lộc đã bước đầu đi vào hoạt động. Các khách sạn, nhà hàng ở Hà Nội, Hải Phòng, Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng đều nằm trong top có doanh thu cao ngất ngưởng. Trường đua xe ở Đà Lạt sắp chính thức sang tên anh. Sau khi có được nó rồi, anh sẽ biến nó thành trường đua mang tầm cỡ quốc tế. Long như một con tàu lướt băng băng về phía trước, không ngại bất kì vật cản nào. Trung cũng được nâng lên làm trợ lý cho anh khiến Long như hổ mọc thêm cánh vậy.

Ba tháng sau khi về nước, Hải Long trở thành một thương hiệu nổi tiếng trong giới làm ăn. Không ai tin nổi là anh có thể tiến xa trong một thời gian nhanh đến thế, nhưng đó là cách duy nhất để anh có thể tìm được Thảo Nhi. Chỉ có kiểm soát ở tất cả mọi nơi, anh mới có thể có cơ may tìm ra được người anh yêu thương nhất ấy.

Chương 02

Trung bước vào văn phòng, thấy Long đang ngồi ngả lưng lên ghế, đôi mắt lim dim sau chiếc kính cận mà hiếm người được nhìn thấy anh đeo. Nó làm anh trở nên hiền hẳn. Đôi mắt của Long là một vũ khí vô cùng đặc biệt, một vũ khí có thể gây áp đảo đối với người khác.

- Giám đốc...- Trung lên tiếng, mặc dù biết thừa là anh không ngủ.

- Chỉ có hai chúng ta thì cậu đâu cần gọi như thế ?- Long nhổm dậy.

- Có tin không tốt lắm từ Đà Lạt.

- Chuyện gì?- Anh bình thản hỏi, nhưng đã ngồi thẳng lên đầy nghiêm túc.

- Có vẻ như có kẻ muốn mua lại trường đua đó với giá cao hơn của chúng ta.

- Hừ... cũng không phải không có lý, vì miếng đất đó có một địa thế đẹp để xây dựng một khu nghỉ mát tầm cỡ quốc tế. Kẻ bán thông tin cho họ về chúng ta chắc quên nhắc với họ đối thủ của họ là ai.

- Vậy tôi sẽ vào đó giải quyết việc này.

- Không cần đâu.- Long đứng dậy- Tôi sẽ đi.

- Giám đốc không thể vắng mặt được.

- Tại sao không? Cậu sẽ giải quyết mọi việc thay quyền tôi. Có gì quan trọng thì gọi điện cho tôi là được.

- Anh đi, là để tránh cuộc hôn nhân bị sắp đặt này à?

- Có thể coi là vậy. Tôi không muốn lừa dối một cô bé như Thảo. Chị cô ấy đã vì tôi mà chết, tôi không thể làm khổ cô ấy thêm được. Suy cho cùng, một người phụ nữ nên lấy người yêu cô ta, chứ đừng lấy người mà cô ta yêu.

Trung nén một tiếng thở dài nhìn Long, lúc này đầu óc anh lại đầy ắp hình ảnh của người xưa rồi. Liệu có ai có đủ khả năng để thay thế cô bé kia không? Trong thâm tâm Trung, Thảo Nhi vẫn là một cô bé trong sáng, thánh thiện và thường hay chịu hết thiệt thòi về mình vì người khác. Cô bé ấy cao cả đến ngu ngốc khi chấp nhận rời bỏ người mình yêu để đẩy anh ta cho một người phụ nữ khác.

- Cái hợp đồng này tôi sẽ lo được. Sau đó sẽ đi ngay vào xây dựng nên tôi sẽ ở đấy lâu đấy. Hàng ngày gửi báo cáo cho tôi là được.

Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Trung. Ông chủ điềm tĩnh và sáng suốt của anh hôm nay tự dưng đưa ra những suy nghĩ bốc đồng một cách quá đáng.

- Tôi tin giám đốc.- Trung gật đầu.- Đây là thông tin về đối thủ của chúng ta, anh nên thận trọng, vì hắn là một kẻ khá mưu mô và già đời trong thương trường.

Long cầm lấy bản báo cáo Trung đưa cho, anh khẽ cười:

- Hừ, Trần Thắng Lợi, đối thủ cũ đây mà. Ai chứ tên này một chút cũng không nhượng bộ. Được rồi, chuẩn bị vé máy bay cho tôi.

*

Long bước chầm chậm trên con phố hoa nổi tiếng nhất Đà Lạt, tại sao anh không thể tìm thấy một bông hoa hướng dương nào ở đây nhỉ? Anh thích một mình đi tản bộ thế này, đầu óc thả trôi theo những suy nghĩ riêng tư mà lúc làm việc anh phải cố gắng vùi dập nó. Thảo Nhi giờ đang ở đâu nhỉ? Cô nói với anh rằng cô thích những tỉnh miền Tây vì ở đó có rất nhiều sông nước. Cô có còn ở Sài Gòn không hay đã tìm đến một nơi nào đó sống lặng lẽ?

Long dừng bước, anh đã tìm thấy một thùng cắm đầy hoa hướng dương trong một tiệm hoa. Anh chăm chăm nhìn vào những đóa hoa vàng tươi kiêu kì trong nắng ấm. Tim anh như phấn chấn hơn khi nhìn thấy loài hoa này.

Có tiếng nói từ cửa hàng bên cạnh:

- Nè… có khách kìa. Vài giây sau, một người phụ nữ bước ra từ hàng hoa bên cạnh, trên tay bế một đứa trẻ mà vừa nhìn thấy anh đã sửng sốt, chính là mẹ con Diễm Phương- người phụ nữ chua ngoa mà anh mới gặp một lần. Anh không nhận ra chị ta ngay, vì so với lần trước, trông hôm nay chị ta có vẻ mộc mạc hơn, nhưng anh nhận ra bé Bin, đứa bé được công ty quảng cáo Angel gọi là “cục cưng”. Diễm Phương cũng khá ngạc nhiên khi thấy anh.

- Lại là anh?- Chị ta đi vào cửa hàng có những đóa hướng dương- Anh mua hoa gì? Tặng vợ à?

- Chị trông tôi giống người đã kết hôn vậy sao?- Anh mỉm cười hỏi lại.

- Khéo anh có con rồi cũng không chừng ấy chứ.- Diễm Phương để con xuống cho nó chạy quanh chơi, bĩu môi với anh.

- Chồng chị kinh doanh khách sạn 3 sao mà chị vẫn phải ra đây bán hoa à?

- Thế nếu là anh thì anh để vợ ở nhà vỗ béo à?

Long thấy nếu thông minh thì không nên đôi co với người phụ nữ ngoa ngoắt này. Anh cúi xuống khi thằng bé con cô ta chạy đến cạnh mình, nó đưa cho anh bông hoa nhỏ vừa ngắt được của mẹ nó. Long bế nó lên tay và chơi đùa với nó.

- Người ngoài không biết sẽ nghĩ anh là ba nó đấy.

- Tôi chả dám…- Long cười phá lên- Tôi đã xem đoạn quảng cáo của thằng bé rồi…

- Ôi trời, họ cứ nài nỉ mãi nên chúng tôi mới nhượng bộ đấy. Chứ trời lạnh mà lột quần áo của nó ra để quay, ba mẹ nào không xót con cho nổi. Ơ mà anh định mua gì đây?

- Hết chỗ kia?- Long chỉ vào thùng cắm những cành hoa hướng dương.

- Mua chi nhiều vậy?- Diễm Phương trợn tròn mắt nhìn anh.

- Tôi có không trả đủ tiền đâu mà chị thắc mắc hoài vậy.

Diễm Phương ngồi xuống cẩn thận gói hoa lại cho anh và hỏi:

- Anh có cần giao hoa đến tận nhà không?

- Có cả dịch vụ chuyển hoa nữa hả? Vậy làm ơn mang đến công ty Windy và đưa cho thư kí của tôi.

- Anh là người của tập đoàn Lotus hả? Thảo nào…

- Có chuyện gì?

- Anh biết tại sao thằng nhỏ lại quấn quýt anh thế không?- Diễm Phương ngẩng đầu nhìn anh.

- Không.

- Ở nhà tôi có một cuốn tạp chí, tên là gì tôi cũng chẳng nhớ. Mỗi lần giỗ cho nó ăn hoặc chơi là lại mang cuốn tạp chí ấy ra chỉ cho nó ảnh ông ngoại nó. Ông là một doanh nhân mà. Ở trang sau có hình của anh, chiếm đến nửa mặt giấy. Nhưng trông anh ở trong cái ảnh đó trẻ hơn mà không chững chạc như bây giờ. Chúng tôi cứ dỗ nó đấy là ba nó. Thế nên trông thấy anh ngoài đời nó mới không lạ đấy.

- Kể ra thế cũng là có duyên đấy chứ.- Long nhìn thằng bé cười.

- Thì tôi cũng ngạc nhiên khi lần đầu thấy anh… Được rồi, để tôi gọi người đến giao hoa đến tận nơi cho anh.

Ngày hôm sao, không hiểu sao bước chân lại đưa Long đến phố hoa đó, và anh lại rẽ vào cửa hàng hoa của Diễm Phương. Chị ta không có trong cửa hàng, mà thay vào đó là một người phụ nữ khác đang chơi cùng bé Bin.

- Anh mua gì?- Chị ta ngẩng đầu hỏi.

- Cô Diễm Phương không có nhà sao?

- Anh tìm nó à? Nó ra ngoài đưa hoa rồi. Nếu anh cần gặp thì cứ ở đây đợi đi. Nó về liền đấy. Mà anh coi thằng nhỏ giúp tôi một chút, tôi về qua cửa hàng xem sao nhé!

Chị ta nói và bỏ mặc anh đứng ngẩn ra giữa cửa hàng với thằng bé con tinh nghịch. Nó đang cầm bình xịt nước nhỏ, có lẽ là được sắm riêng cho nó chơi, bắt chước mẹ nó xịt nước vào những bông hoa nhưng lại làm nước bắn tung tóe ra nền. Có người bước vào, thằng bé ngẩng đầu lên nhìn rồi chạy lạch bạch về phía anh, đánh rơi cả bình xịt nước:

- Ba… ba…

Nó ôm lấy chân anh làm anh cũng bị bất ngờ. Anh bế nó lên, dùng khăn lau mái tóc ướt của thằng bé vì nước bắn vào và quay ra nhìn vị khách vừa bước vào. Đó là một cô gái trẻ, ăn mặc sang trọng, tóc búi cao, đeo kính đen, có lẽ cách ăn mặc đó làm thằng nhỏ hoảng sợ. Nhìn người phụ nữ đó, thằng bé bá chặt lấy cổ anh mếu máo:

- Bin ngoan nào.- Anh vỗ nhẹ vào lưng nó dỗ dành, anh chẳng bao giờ tiếp xúc với trẻ con nên những việc này anh còn cảm thấy khó hơn đua xe hay kinh doanh nhiều.

Người phụ nữ bỏ kính ra, cười:

- Anh có cậu con trai kháu quá! Anh bán hàng ở đây à?

Long chưa kịp trả lời thì người phụ nữ khi nãy quay trở lại. Trong lúc chị ta bán hàng, anh bế theo thằng bé ra ngoài nghe điện thoại. Anh chào người khách mua hoa vừa vào khi cô ta đi ra, anh lại bế nhóc Bin vào để quay lại công ty. Nếu anh dừng lại để ý một chút thì sẽ thấy cô gái đó đi một quãng và đến bên một người đàn ông. Anh ta khoác tay lên vai cô gái rồi tập tễnh bước về phía ô tô đang đợi họ, nhưng chốc chốc lại quay đầu nhìn cửa hàng hoa bé nhỏ có cái tên rất kiêu kì: “Hoàng Dương”.

- Tôi phải về công ty rồi, khi khác tôi sẽ đến tìm cô Phương sau vậy. Chị trông chừng đứa bé giúp tôi nhé!

- Tất nhiên rồi, chào anh. Chắc chút nữa là mẹ nó về đến đây thôi.

Long rảo bước rất vội về phía bãi đậu xe. Đến giữa phố, anh lướt qua một chiếc xích lô đi ngược chiều. Người ngồi trên xích lô là một thiếu phụ với mái tóc buông xõa, chiếc áo len trắng cổ lọ, váy đen dài, trên tay là túi xách nhỏ. Khi hai người ngang qua nhau, Long thì gọi điện cho cô thư kí, còn thiếu phụ thì cúi đầu nhìn đồng hồ một cách nóng ruột.

*

Long đến đón Hạnh ở văn phòng của mình vào một buổi chiều muộn khi anh lang thang ở gần hồ Xuân Hương. Mấy hôm nay Diễm Phương không mở cửa hàng nên anh không dạo qua đó nữa. Anh không biết con bé này cần gì ở anh mà lại xuất hiện đột xuất ở đây như vậy? Từ sau hôm Huy Khánh và Tú Linh đi tuần trăng mật ở châu Âu về, anh không gặp lại Hạnh thêm lần nào nữa. Khánh vẫn làm việc ở phòng khám, còn Tú Linh thì mở hẳn một tiệm kim hoàn để thỏa mãn cái sở thích thiết kế đồ trang sức của cô.

Trong lúc ăn, Long hỏi ngay:

- Em tìm anh có việc gì à?

- Anh không đợi em ăn xong rồi mới hỏi được sao?- Hạnh vừa nhai ngấu nghiến vừa hỏi lại.

- Anh không thích đợi.

- Em cũng không rảnh mà nói dông dài với anh đâu. Nhưng em đang đói gần chết đây nè. Em ăn xong rồi phải ra sân bay ngay. Dạo này em bận quá!

Hạnh ăn xong, cười một cái thật tươi rồi tiếp:

- Lần trước quay quảng cáo trên này, bọn em vô tình mang một vật của bé Bin về nên mẹ thằng bé gọi điện yêu cầu gửi trả lại. Mà nó là vật trang sức quý nên bọn em chẳng mạo hiểm gửi bưu điện. Tranh thủ vào Sài Gòn công tác nên em mới lên đây.

- Vậy thì tìm anh làm gì?

- Chị dâu bảo em mang cho anh một vật.

- Vật gì?- Anh ngơ ngác hỏi lại.

- Là đồ trang sức. Chị ấy bảo anh đã đặt chị ấy làm từ hồi trước khi anh đi du học cơ.

Long chợt nhớ lại, đúng là anh có nhờ Linh thiết kế cho anh một cặp nhẫn cưới. Anh muốn đeo vào tay Nhi trong ngày cưới của hai người, nhưng sau đó có nhiều chuyện xảy ra và anh cũng quên luôn nó.

- Anh định cưới vợ đấy à ?- Hạnh cười phá lên khi nhìn thấy cặp nhẫn đôi tuyệt đẹp.

- À... không. Muốn tặng cho một người bạn nhân ngày cưới thôi. Bây giờ em ra sân bay à?

- Vâng, em phải bay về Sài Gòn ngay.

- Thế trả được đồ cho người ta chưa?

- Ấy chết, tí nữa thì em quên việc đó.- Hạnh kêu lên- Em có qua khách sạn Hoa Đà Lạt nhưng cả anh Giang, chị Phương và chị Dương đều về nông trường rồi nên không trả lại cho họ được. Em đưa nó cho anh, khi nào họ về thì em sẽ gọi cho anh, rồi anh đem đến khách sạn đó đưa cho thằng bé giúp em nhé !

- Ừm...- Long khẽ ừ hữ khi đưa tách cafe lên miệng.

Hạnh đưa cho anh chiếc hộp nhỏ chuyên đựng đồ trang sức bằng ngọc xanh trông rất đẹp khi anh đưa cô ra đến sân bay. Long cho chiếc hộp vào túi và lái xe về văn phòng. Anh còn có một cuộc hẹn quan trọng nữa không thể bỏ qua vào tối nay. Một cuộc hội ngộ với Trần Thắng Lợi.

Chương 03

Shock bar, một quán rượu nhỏ và sang trọng gần hồ Xuân Hương. Lâu lắm rồi anh đã không còn thói quen đến các quán rượu nữa, nên mặc dù đây là một quán rượu cực kì đắt khách thời gian gần đây, Long cũng chưa bao giờ đặt chân đến.

Khác với những quán rượu ồn ào khác, quán này có không gian khá lạ. Mỗi bàn đều được đặt riêng trong các gian được chia cắt nhỏ, và khách đến bàn chuyện với nhau đều tôn trọng cái không gian yên tĩnh này.

Bàn dành cho Long và Trần Thắng Lợi nằm ở một góc tít xa, khi anh đến thì hắn đã đến rồi. So với gần 4 năm về trước, hắn giờ đây trông thật khác. Hắn đã béo lên rất nhiều, gương mặt trở nên phì nộn một cách đáng cười, đôi mắt híp lại vì béo. Hai bàn tay to múp míp đeo có đến 5 chiếc nhẫn khác nhau, và trên cổ tay là đồng hồ Rolex. Trông hắn giống như đi cua gái hơn là đi bàn việc làm ăn với đối thủ.

- Gặp lại anh thế này tôi không ngờ đấy.- Hắn nhìn anh đề phòng- Từ sau cái vụ anh ép tôi phải cho không cái nhà hàng đó cho anh, tôi vẫn còn chưa quên đâu.

- Tôi không nghĩ anh hẹn tôi ra đây để ôn lại chuyện xưa...- Long đi ngay vào vấn đề.

- À, tất nhiên. Vì chúng ta đều đang quan tâm đến cùng một miếng đất nên tôi nghĩ hai chúng ta có thể ngồi lại với nhau, bắt tay thay vì cứ cố giằng xé để kẻ khác được lợi.

- Hình như ngoài anh ra, không có ai có ý định cướp mảnh đất đó từ trong tay tôi cả.- Long cười nhạt.

- Những kẻ ngư ông đắc lợi nhiều lắm. Cậu mới học kinh doanh, nên nghe lời những người đi trước chứ. Cậu sẽ học được nhiều thứ đấy.

- Ý anh là ngựa non háu đá phải không. Lấy được miếng đất đó đi rồi hãy rêu rao câu đó. Bốn năm trước anh đã bị điêu đứng vì nói câu nói đó với tôi, anh quên rồi sao?

- Thế này nhé! Chúng ta góp vốn bằng nhau, anh ăn 6, tôi ăn 4. Tôi biết anh cũng không phải có quá nhiều tiền vì tiền bây giờ anh đều rót sang bên châu Âu hỗ trợ anh trai anh hết rồi. Chỉ cần tôi lên tiếng, sẽ có rất nhiều người muốn bắt tay với tôi để cùng có được miếng đất đó, còn anh thì toàn tạo ra cho mình những kẻ thù. Ai sẽ hậu thuẫn cho anh đây? Một cái bắt tay làm ăn quá lời cho anh mà anh chê à?

- Kế hoạch đơn giản mà hay đấy...- Long vẫn thản nhiên, mặc dù gã đối thủ ma mãnh kia đã nắm được khó khăn hiện nay của anh.

- Anh có cần suy nghĩ không?

- Không.- Anh lắc đầu.

- Vậy chúng ta sẽ bắt tay chứ?

- Tất nhiên không?

- Anh quyết định thế à? Anh sẽ phải hối hận đấy. Lời đề nghị của tôi đã được gửi đến các đối tác của tôi rồi.

- Nhưng sẽ không có ai nhận lời đâu.

- Anh nghĩ sức anh có thể đối phó được với tất cả bọn họ ư?- Hắn cười phá lên ngạo nghễ.

- Tất nhiên tôi không chủ ý tạo cho mình quá nhiều kẻ thù. Tôi không nhắm vào họ đâu. Nhưng tôi không nghĩ họ lại dám bắt tay với một người có dính dáng đến luật pháp.

- Ý anh là gì?- Hắn tím mặt lại, căm phẫn vì hắn lờ mờ hiểu ý anh.

- Nếu có cái ngày mà anh đặt bút kí vào tờ hợp đồng mua đất ấy, thì đó cũng là ngày thanh tra kinh tế làm việc với anh. Tôi nói miệng anh lại nói tôi dọa anh. Bây giờ anh về và bật mail lên, trợ lý của tôi đã gửi cho anh tất cả những bằng chứng phạm pháp của anh từ trước tới nay rồi đấy. Nếu anh không tin, thì chúng tôi sẽ gửi bản gốc đến cho thanh tra chính phủ, lúc đó thì đừng hòng dùng tiền để mua được bất kì ai.

- Mày...mày...- Hắn không giữ nổi bình tĩnh nữa, đứng dậy, hai tay nắm chặt.

- Đánh vào điểm yếu của kẻ thù chính là bài học ngày đó tôi học được từ anh. Đừng quên, Hải Long tôi xưa nay không có việc gì là cản trở tôi được, và tôi đã nói được, nhất định tôi sẽ làm được. Trước đây tôi cũng đã nói với một kẻ một câu, và giờ tôi nhắc lại với anh, trong cuộc đời tôi, có rất ít thứ, và rất ít người được tôi trân trọng. Và nếu dại dột động vào những gì tôi quý trọng đó, hậu quả chỉ có một mà thôi. Chúng ta một Nam một Bắc, nước sông không phạm nước giếng. Nếu anh còn muốn được sống yên ổn trong cái đống tiền bẩn thỉu của anh, thì liệu hồn đừng có động đến tôi. Năm Đại Bàng vẫn còn trong tay tôi đấy, và tôi thực không muốn dùng đến con bài đó đâu.

- Quả nhiên tao lại sai lầm lần nữa khi đánh giá mày quá thấp. Để tao xem rồi mày có thể đi được đến đâu. Coi như tao nhượng bộ vụ này.

- Cám ơn, không tiễn.

Long đi ra quầy bar, cảm giác chiến thắng chẳng làm anh vui sướng, mà ngược lại sự cô đơn càng tăng lên. Rốt cục thì, anh đâu có bảo vệ được con người quý giá nhất cuộc đời anh đâu. Anh có tư cách gì để mạnh miệng như vậy chứ?

- Anh uống gì?- Người phục vụ đưa cho anh tờ menu.

Long liếc dọc theo tờ menu. Cocktail Loveoneside, một cái tên có vẻ lạ. Hình như anh chưa từng biết đến nó.

- 1 ly Loveoneside.- Anh ngẩng đầu đáp lại.

Nhìn ly cocktail màu xanh lá cây, anh cứ ngẩn ra mãi. Có cái gì đó vừa thoáng hiện về trong anh. Anh lắc đầu, xua đi mấy cái suy nghĩ vẩn vơ, rồi đưa ly rượu lên miệng, hờ hững nhắm một ngụm.

Một cảm giác tê tê nơi đầu lưỡi, sau đó là cảm giác khoan khoái vô cùng. Và lần này, khoảng không kí ức đã hiện hình trong anh.

“- Này anh, uống thử xem.

- Pha bằng cái gì mà xanh lè thế?

- Cứ uống thử đi.

- Lại đồ uống mới của Trung à?

- Nhận xét đi đã.

- Tê tê, đắng đắng, dễ chịu khi xuống cổ… Nói chung là ngon đấy.

- Em mới nghĩ ra đấy. Pha mấy hôm nay, giờ mới thành công.

- Tự em nghĩ ra hả?

- Tất nhiên. Hôm nay định pha cho anh Trung thử mà anh ấy không đi. Mai mình ra Cát Bà rồi.

- Thì hôm nào về đây rồi cho hắn uống cũng được chứ sao? Thế nó có tên chưa?

- Rồi, là...»

- Loveoneside...- Cái tên vừa buột ra khỏi miệng Long, cũng là lúc chiếc ly rơi xuống vỡ choang.

Gã đứng quầy giật mình nhìn đôi mắt đang trợn trừng lên của anh.

- Ở đây...- Anh đứng phắt dậy- Cô ấy đang ở đây.

- Anh ơi...- Gã đứng quầy lo lắng, hắn tưởng anh đã say.

- Cô ấy đâu? Thảo Nhi đâu?- Anh chồm lên, túm lấy vai gã hét lên.

- Anh ơi, anh say rồi, xin anh bình tĩnh.

- Nói, ai dạy cho cậu cách pha loại rượu này? Nói mau…- Anh quát lên.

- Em…em không biết…em mới đến làm… Là quản lý dạy cho em…

- Cô ấy đang ở đâu? Tôi hỏi quản lý của cậu đang ở đâu.

- Ơ... quản lý của bọn em là đàn ông.

- Ai cũng được, tôi muốn gặp anh ta. Ngay lập tức...

- Có chuyện gì thế?- Có người thình lình hỏi.

Long quay lại, một người đàn ông trạc ngoài 30 tuổi, khá quen nhưng anh không nhớ đã gặp ở đâu rồi.

- Thưa anh, anh này nằng nặc đòi gặp anh ạ!

Anh ta đưa mắt nhìn Long, rồi gật đầu:

- Mời anh theo tôi.

Long vội bước theo anh ta vào phòng làm việc. Ngồi xuống ghế rồi, anh ta nhìn anh, hỏi:

- Anh có việc gì cần gặp tôi dữ vậy, anh Long?

- Anh biết tôi?- Anh ngạc nhiên hỏi lại.

- Đương nhiên tôi biết anh... Trước đây tôi làm phục vụ ở bên vũ trường Hanecosi, anh có lẽ cũng chẳng bao giờ biết tôi là ai đâu. Hồi đó hội đua xe của anh hay tụ tập ở đó.

- À, phải...- Long gật gù- Tôi có một việc quan trọng muốn hỏi anh.

- Anh cứ nói.

- Tôi nghe nói cocktail Loveoneside là do anh dạy cho những nhân viên ngoài kia. Tôi có thể hỏi công thức đó anh lấy ở đâu ra không?

- Anh hỏi thế, tôi đoán anh có liên quan đến cô gái đó rồi, cô Hoàng Dương ấy.

- Sao? Hoàng Dương?- Long cau mày- Người dạy cho anh pha rượu đó tên là Hoàng Dương sao?

- Đúng vậy. Mặc dù tôi nghĩ là tên cô ấy không phải như thế vì có lần tôi nghe quản lý gọi cô ấy bằng một cái tên khác, nhưng tôi không nhớ.

- Cô ấy đang ở đâu, anh biết chứ?

Người quản lý của Shock lắc đầu.

- Không, cô ấy đã đi sau khi làm được ở chỗ này được chừng 1 tháng. Chuyện rất dài, anh nên bình tĩnh nghe tôi kể.

Long gật đầu.

- Khoảng gần ba năm trước, một hôm người quản lý dẫn cô ấy đến chỗ tôi, khi đó tôi đang là nhân viên pha rượu duy nhất của quán. Nghe nói cô ấy được một người làm trong quán giới thiệu và bảo đảm, mà người giới thiệu đó lại được một bàn tay lớn che chở nên cô ấy đã được nhận vào.

Chúng tôi nhanh chóng thân thiết vì cô ấy pha rượu rất giỏi. Cô ấy còn dạy cho tôi cách pha Loveoneside, sau này trở thành một loại cocktail độc quyền mà chỉ ở quán này mới có. Làm được chừng một tháng thì cô ấy bị thôi việc.

- Bị thôi việc?- Long nhấn mạnh từng từ- Tại sao?

- Quản lý của chúng tôi khi đó không giải thích gì nhiều. Nhưng tôi biết lý do tại sao, vì cô ấy rất hay tâm sự với tôi. Có một người đã dùng sự ảnh hưởng của mình để ép cô ấy và người giới thiệu cô ấy vào làm thôi việc. Nghe nói sau đó người này còn khiến cho hai người bọn họ không thể xin được việc gì nên phải bỏ đi nơi khác.

- Thằng đó là ai?- Long không kiềm chế nổi nữa, anh hét lên.

- Anh nên bình tĩnh nghe tôi nói đã. Người này rất có thế lực ở đây, nói thật là tôi cũng ngại phải đắc tội với hắn.

- Hắn là ai?- Anh gằn giọng.

- Chính là Nguyễn Văn Sơn, còn có biệt danh là Sơn “đầu gỗ”, con trai duy nhất của gia đình buôn bán gỗ lớn nhất miền Nam và Tây Nguyên. Hắn là chủ sòng bạc lớn nhất Tây Nguyên này, và dây dưa với bọn giang hồ mấy tỉnh quanh đây.

- Tưởng ai, hóa ra là thằng lợn phì nộn ngu si ấy à?

Sơn “đầu gỗ” là cái tên mà anh chẳng xa lạ cho lắm. Trước đây hắn từng có ý muốn tham gia vào hội chơi xe của anh, nhưng vì cái lý lịch bẩn của hắn mà bị cả hội gạt ra. Hắn là một thằng ăn chơi không thua gì các công tử Bạc Liêu xưa. Đời người ta có bao nhiêu cái đáng tội thì hắn đều ham hố cả.

Hắn ham đánh bạc và từng bay sang tận Ma Cao để thỏa cái thú đen đỏ của mình. Lần đi đó, hắn bị những tay bạc khét tiếng của Ma Cao lột cho bằng sạch, đến nỗi khi cha mẹ hắn sang đón về thì hắn đang co ro trong một nhà kho với một cái mảnh con con duy nhất trên người. Sau vụ đó, hắn chỉ dám bành trướng và ra oai ở các sòng bạc ngầm trong nước mà thôi.

Không chỉ mê đánh bạc, hắn còn mê gái. Năm 14 tuổi, hắn đã dính vào một vụ hiếp dâm bạn học, mà nếu không nhờ tiền của cha mẹ hắn che chở, hắn đã không thoát khỏi một vụ kiện tụng ra trò. Hắn thường xuyên tới các nhà chứa bí mật và cũng chẳng bao giờ có một khẩu vị nhất định. Nói chung là với đàn bà, cứ thấy thích là hắn phải có bằng được. Hắn đã từng bị anh em trong hội cho một trận vì dám xớ rớ đến Tú Linh. Nghĩ đến đây, anh tái mặt hỏi:

- Tại sao hắn phải làm thế?

- Vì hắn đã bị cô bé ấy cự tuyệt.

- Thằng khốn nạn.- Long đập tay xuống bàn chửi đổng.

- Hắn đã cưỡng hiếp cô ấy.

- Cái…gì?- Long lảo đảo đứng dậy, mắt anh đã đỏ vằn lên những tia giận dữ. Anh nói hắn đã làm gì cô ấy?

- Cô ấy đã khóc và nói với tôi vào cái buổi sáng ngày hôm sau đó. Cô ấy nói cô ấy không muốn sống nữa.

Cố kìm nén cơn giận, anh ngồi xuống. Anh sẽ hỏi tội Sơn “đầu gỗ”, nhưng không phải lúc này.

- Anh nói tiếp đi.

- Sau đó hai ngày, Sơn “đầu gỗ” có đến tìm cô ấy khi cô ấy đang làm việc ở quán. Hắn nói cô ấy hãy theo mình, nhưng lần này cô ấy đã liệng cái ly vào mặt hắn và dùng dao dọa tự tử nếu hắn không cút đi. Hôm sau thì cô ấy và người giới thiệu cô ấy bị đuổi việc. Tôi còn nghe nói hắn cũng không cho một nơi nào nhận họ, để họ phải đến cầu xin hắn.

- Vậy là anh không biết họ đi đâu?

- Rất tiếc là không.

- Người giới thiệu cho cô ấy là ai?

- Cô ta là một ca sĩ ở đây, nhưng tôi không biết tên thật của cô ta. Chỉ biết nghệ danh của cô ta là Lys.

- Lys?

Biết không còn gì để hỏi nữa, anh lảo đảo đứng dậy, ra về mà quên không cảm ơn lấy một tiếng. Nhưng vừa chạm tay vào cái nắm cửa, anh nghe thấy người quản lý nói.

- Khoan đã, tuy tôi không biết gì hơn về cô Lys đó, nhưng tôi nghĩ là có người biết.

- Ai?

- Chính là Sơn “đầu gỗ”. Cô gái tên Lys đó chính là tình nhân của hắn. Có thể hắn biết.

- Cảm ơn...- Anh đáp khô khốc và nhanh chóng đi ra ngoài.

Long không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Anh ngồi gần như chết lặng trong bóng tối. Cảm giác đau nhói trong lồng ngực vẫn còn nguyên vẹn. Nhi đã rời bỏ anh để sống đau khổ như vậy sao? Anh đâu có biết cô đã phải chịu nhiều tổn thương như thế, nếu không anh đã đi tìm cô ngay sau đêm đó. Anh đã phí hoài 15 tháng trong nhà giam, lại lãng phí ngần ấy thời gian để lao đầu vào một cuộc chạy trốn, để rồi giờ đây lòng anh tan nát khi nghe tin về cô.

Chương 04

Sơn “đầu gỗ” lại bắt đầu một đêm săn gái của mình trong “phố hoa” nổi tiếng về những cô gái làng chơi, luôn đứng bên các sạp bán hoa vẫy vẫy. Đó là một kiểu làm ăn trá hình. Khách vào mua hoa chủ yếu là khách mê tìm của lạ, đã được người quen rỉ tai. Khi ưng một cô gái nào, chỉ cần mua một cành hoa và ngã giá. Sau đó những cô gái làng chơi thường dẫn khách đến chỗ ở của mình, thường là những khu nhà trọ xập xệ quanh đó, xong cứ thế mà đi, cần thì đêm hôm sau lại quay lại phố hoa.

Thấy hắn lướt đi chầm chậm, mắt nhìn láo liên, mấy cô nàng xung quanh thích chí gọi hắn. Ai chứ hắn thì cô gái nào chẳng muốn. Hắn cho tiền thì bộn lắm, chẳng bao giờ phải kì kèo.
Hắn dừng lại vì một giọng trong trẻo vang đến :

- Anh Hai à, mua hoa giúp em nào. Mua một tặng một, hàng chất lượng cao nè.

Liếc nhanh về phía đó, hắn thấy đứng sau một chậu hoa hải đường có hai cô nàng ăn mặc mát mẻ đang nhìn hắn cười tình tứ. Hắn tiến lại, nhìn hai cô gái từ đầu xuống chân rồi mỉm cười dâm đãng :

- Hai cô em vừa nói gì nhỉ?

- Dạ, hoa của bọn em hàng chất lượng cao đấy ạ.

- Không, câu trước đó cơ. Có phải mua một tặng một không?

- Anh Hai tinh quá!- Cô nàng mặc váy ngắn cũn cỡn cầm lấy tay hắn vuốt ve.

Hắn vòng tay ôm lấy cái em nhỏ của cô nàng, mắt liếc xuống bộ ngực phập phồng sau làn áo mỏng. Nuốt nước bọt cái ực, hắn cười:

- Thế hai em muốn đến đâu nào? Khách sạn 5 sao nhé!

- Về nhà bọn em đi.

Mặc dù không bao giờ để khách dắt về nhà, nhưng lần này hắn gật đầu ngay. Hai cô gái kéo hắn về khu nhà trọ của mình, mở cửa một căn phòng rộng chừng 20m2, bên trong không có đồ đạc gì cả, một chiếc giường cũng không.

Khi hắn còn đang ngơ ngác, thì lập tức có một dải băng đen từ phía sau chụp vào mắt hắn. Hắn định la lên, thì miệng bị dán lại. Hai kẻ nào đó giữ và trói nghiến hắn vào một chiếc dựa bằng gỗ làm hắn không còn cục cựa được nữa.
Có cái gì lạnh ngắt đặt vào thái dương hắn, một khẩu súng, hắn khẽ rùng mình. Nuốt nước bọt mà hắn chỉ cảm thấy đắng ngắt.

- Lột băng keo dán miệng ra, nếu nó kêu một tiếng, bắn không tha.

Băng keo được tháo ra, hắn run run hỏi:

- Các người là ai, sao lại bắt tôi. Tôi đâu có quen các anh.

- Quen à?- Long hừ giọng- Mày không có cái phúc ấy đâu.

- Tôi với anh đã không quen nhau, lại không thù không oán, tại sao lại bắt tôi. Các anh cần gì, tôi có thể cho các anh tiền, rất nhiều tiền.

- Mày có tiền à?

- Phải, sòng bạc của tôi có rất nhiều, tôi có thể gọi người mang đến.

- Rất tiếc, nửa tiếng trước nó đã bị công an triệt phá rồi.

- Ba mẹ tôi cũng có tiền...- Hắn nói nhưng giọng đã yếu ớt hẳn.

- Ba mẹ mày ư?- Long hỏi mỉa mai- Vậy để tao nghĩ lại. Mày có đáng giá khoảng 5 triệu không nhỉ?

- Sao? Chỉ 5 triệu thôi à?- Hắn ngẩn người.

- Phải, chỉ thế thôi. 5 triệu để mua về cái xác của mày là cái giá quá hời rồi.

- Mẹ kiếp- Hắn tru lên- Mày có biết tao là đại ca của năm băng đảng lớn nhất Tây Nguyên này chứ?

- Đáng sợ vậy à? Vậy thì tốt nhất càng không nên để mày sống mà quay trở lại tìm chúng nữa.

Có tiếng lên đạn, hắn vội co rúm người lại, la lên :

- Ối ối, em xin anh. Anh muốn gì ở em anh cứ nói…

- Cái tao muốn thì nhiều lắm, nghe tao hỏi đây.

- Dạ, anh cứ hỏi.

- Ba năm trước, mày đã ép hai cô gái phải bỏ xứ này mà đi. Một người là nhân tình của mày, còn một người đã bị mày bức hại. Mày đã làm gì họ, nói mau.
Cái giọng uy hiếp của Long làm hắn run lấy bẩy, mặt mũi xám ngoét, mồ hôi thì túa ra đầm đìa, quên cả lạnh lẽo.

- Tao không thích nghe từ “dạ”.

- Thực…thực sự là em không biết họ đã đi đâu. Em xin thề.

- Vậy Lys là ai?

- Lys?- Hắn ngơ ngác, rồi như nhớ ra, hắn đáp- Cô ta là gái mại dâm mà em bao. Em còn thuê nhà cho cô ta, giới thiệu cho cô ta vào làm ca sỹ cho một quán bar tên…

- Tao không muốn biết những chuyện đó.- Anh sốt ruột ngắt lời- Tao muốn biết mày biết những gì về cô ta?

- Cô ta người Đắc Lắc, sau đó lên đây làm gái mại dâm. Em chẳng rõ cô ta bao nhiêu tuổi và tên thật là gì nữa.

Long đứng dậy, gã béo này chỉ làm anh tức giận thêm chứ hắn chẳng cho anh được một chút tin tức gì.

- Mày đã can thiệp vào cuộc sống của họ, vậy lần cuối cùng mày nhận được tin về họ, khi đó họ làm gì, ở đâu?

- Dạ, em thấy họ ra bến xe, sau đó đi đâu em cũng không biết ạ. Không chừng họ quay về Đắc Lắc.

Anh đến bên cạnh hắn, thì thầm:

- Mày có biết cảm giác bị một ai đó cưỡng bức là như thế nào không?

- Sao ạ?- Hắn hỏi lại bằng giọng run run.

Nhưng Long không nói gì thêm nữa, anh quay sang nói với Năm Đại Bàng:

- Anh dọn dẹp chỗ này cho gọn nhé!

- Thế sẽ giết hắn hay thiến hắn.- Năm Đại Bàng ngơ ngác.

- Hai con bé kia là quá đủ cho cuộc đời sau này của hắn rồi.- Long vỗ vai anh ta- Hai đứa nó xong việc thì trả tiền cho chúng nó, nhớ dặn đàn em của anh đừng có léng phéng với chúng. Cái giống ấy chẳng tốt đẹp gì đâu.

Long nói và đi ra xe. Sáng hôm sau, trên nhiều tờ báo có đưa tin, lúc sáng sớm, chủ nhân sòng bạc Lasca bị công an triệt phá đêm hôm trước bị giang hồ bắt và quẳng ngay trước trụ sở công an, không một manh áo trên người. Khi thử mẫu máu, công an đã thấy kết quả xét nghiệm dương tính với ma túy và HIV.

Long vất xoạch tờ báo sang bên cạnh và thản nhiên ăn tiếp. Anh còn chưa nghĩ ra được có thể tìm manh mối về cô gái tên Lys kia ở đâu. Cả ngày hôm nay anh cứ bị ám ảnh mãi về câu chuyện anh nghe được từ người quản lý bên quán rượu tối hôm trước.

- Có chuyện gì thế ?- Anh uể oải trả lời máy.

Lễ động thổ dự án xây dựng trường đua xe Golden Arrow kéo dài từ sáng đến tận chiều làm Long mệt nhừ cả người. Thiết tiệc ở khách sạn hơn ba tiếng đồng hồ liền nên anh hơi ngà ngà say.

- Em gọi cho chị Dương rồi, chị ấy nói hai ngày nữa gia đình chị ấy mới về Đà Lạt. Anh nhớ mang đồ qua đưa cho người ta dùm em nhé!

- Dương nào?

- Chị Hoàng Dương, em gái chị Phương ấy...- Hạnh đáp.

“Hoàng Dương” - cái tên nghe quen nhưng anh chẳng nhớ nổi đã nghe thấy ở đâu. Bây giờ anh chỉ muốn ngủ mà thôi.

*
Long tỉnh dậy thì mới có hơn 4h sáng, đầu anh đau nhức và người thì ê ẩm. Lâu lắm rồi anh mới uống nhiều như thế. Anh bật đèn và bước vào phòng tắm. Nước ấm làm anh cảm thấy cơ thể như giãn ra. Ra đến bàn làm việc, anh nhìn chiếc hộp bằng ngọc xanh mà Hạnh nhờ anh chuyển lại cho Diễm Phương. Hình như tối qua Hạnh có gọi điện giục anh mang qua cho họ thì phải.

Anh tự hỏi không biết vật quý giá mà thằng bé mang trên người là gì? Nếu đơn thuần chỉ là một chiếc vòng vàng thì nhất định Hạnh không phải thân chinh lên tận đây, huống hồ trẻ con thường được cha mẹ đeo cho những chiếc lắc bạc xinh xắn. Là một người không bao giờ tò mò những chuyện không phải của mình, Long đã muốn phớt lờ đi, nhưng lần này, lần đầu tiên, trí tò mò của anh đã thắng.

Anh cầm chiếc hộp lên, ngắm nghía và bật mở nó ra. Nằm gọn gàng trong hộp là một sợi dây chuyền bạc, nhưng đặc biệt hơn cả là nó lồng qua một chiếc nhẫn. Vừa nhìn vào chiếc nhẫn, tay anh lập tức buông rơi cái hộp làm nó rơi xuống đất vỡ tan. Chiếc nhẫn cũng lăn đi nhưng do bị sợi dây giữ lại nên nó chỉ lăn một chút rồi nằm yên tại chỗ. Long cúi xuống và nhặt nó lên, bàng hoàng đến run rẩy cả người. Chiếc nhẫn bạch kim với ba viên kim cương gắn chìm trên mặt, là vật đính ước của người cha đẻ không rõ danh tính và người mẹ, người dì tội nghiệp của anh. Chiếc nhẫn năm nào chính anh tự tay đeo lên cổ Thảo Nhi thay cho lời hẹn ước. Anh không ngờ nó lại xuất hiện trong hoàn cảnh này, trên cổ một cậu nhóc.

“Hoàng Dương”- cái tên Hạnh nhắc đến đêm qua lại hiện lên trong tâm trí anh. Hoàng Dương là tên mà Thảo Nhi đã dùng, là tên của cửa hàng hoa mà Phương đang làm chủ. Mọi thứ tuần tự hiện lên, tạo thành một chuỗi logic đến không ngờ.
Lys chính là Diễm Phương.

Cất vội chiếc nhẫn vào túi áo, anh khoác áo gió lên người và lao ra khỏi nhà trong cái lạnh còn sót lại của đêm.

*

Long hỏi đường đến nông trường Phi Long, nơi mà Diễm Phương, Giang, nhóc Bin và đặc biệt là cô gái tên Hoàng Dương mà anh chắc mười mươi chính là Nhi đang ở.

Đường đến nông trường không đơn giản như anh nghĩ. Nó vòng vèo khắp cao nguyên Lang Biang, càng đi càng vắng vẻ, chỉ có rừng tiếp rừng, núi liền núi. Đên tận chiều anh mới đến được thị trấn cách nông trường 15km. Đổ xăng xong, anh lại tiếp tục lên đường. Chẳng mấy chốc, những đồi chè xanh bát ngát đến ngút tầm mắt đã hiện ra. Đây là một nông trường lớn. Thỉnh thoảng anh lại thấy những nón trắng của công nhân hái chè thoắt ẩn thoắt hiện trên đồi. Không khí ở đây toàn hương chè làm anh thấy tỉnh hẳn người sau chuyến đi dài. Một nữ công nhân hái chè đã dừng lại sau khi anh hỏi đường đến ngôi nhà chính. Cô gái không đáp mà chỉ về phía trước cười bẽn lẽn.

Long lái xe đi hết con đường đất đỏ và tiến vào trước ngôi nhà chính. Anh xuống xe, nhìn ngôi biệt thự sang trọng, đi vào sân. Một người đàn ông xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Ông ta nhìn anh và đi vội xuống.

- Anh hỏi ai?

- Cháu chào bác.- Anh tiến lại.- Cháu đến tìm cô Hoàng Dương.

- Tụi nhỏ lên đồi rồi, anh vô chơi để tui kêu người đi kêu tụi nó về.

- Cảm ơn bác.

- Mời anh lại đằng kia ngồi. Tôi sẽ kêu người pha trà.

Người đàn ông chỉ ra một chiếc bàn kê dưới gốc mai, cất tiếng gọi:

- Má nó ơi, pha giúp tôi bình trà Bảo Ngọc Trân Châu nghen.

Rồi quay vào nhìn anh, ông ta niềm nở :

- Mời anh ngồi.

- Phú ơi...- Ông ta lớn giọng gọi.

- Dạ ông gọi con.- Một thằng bé đen nhẻm từ đâu chạy đến.

- Ra đầm sen gọi chú Giang, cô Dương về đây, có khách đến chơi.

Thằng bé vâng dạ rồi chạy đi ngay.

- Anh cũng biết đường vào đây à?

- Cháu cũng hỏi nhiều người lắm ạ.- Long cười.

Nhìn anh cười, ông quay đi, nhìn về phía cửa nhà, nhưng thỉnh thoảng ông ta lại lén nhìn anh làm Long thấy hơi bực.
Từ thềm nhà, một phụ nữ xuất hiện, trên tay là một khay trà. Đặt khay trà xuống bàn, bà mỉm cười chào anh rồi lại đi vào.

Người đàn ông tráng hai chiếc chén nhỏ bằng nước trà trong bình rồi rót nước chè ra. Nước trà xanh bốc khói nghi ngút. Đưa chén trà về phía anh, ông ta mời :

- Mời anh dùng thử món chè gia bảo của gia đình tôi.

Long đưa chén trà lên miệng nhấp thử. Cũng may dì Lan trước đây là người rất thích uống và sưu tầm các loại chè ngon và quý nên từ nhỏ anh đã có chút hiểu biết về loại đồ uống thanh nhã này.

- Anh thấy thế nào?

- Có vị đắng của trà, hương thơm của sen, ngọt nơi đầu lưỡi, nhưng nhất định không phải là chè sen.

- Anh cũng giỏi đấy chứ. Người trẻ bây giờ ít người có hứng với thứ này lắm.

- Đó là do trước đây có người đã dạy cho cháu thôi ạ. Vậy mùi vị trong tách trà này có gì vậy bác?

- Đây là trà Bảo Ngọc Trân Châu, được sản xuất từ lá chè Trân Châu.

- Chè Trân Châu?

- Là một giống chè quý ở vùng này. Chè phải được pha với nước sương trên lá sen buổi sáng. Đặc biệt nhất là đọt chè non được hái từ cây chè Trân Châu phải hái vào đêm rằm, và phải là đọt chè của cây non chưa phân nhánh.

- Nghĩa là phải hái khi cây còn non ạ?

- Đúng vậy. Sau đó sao lên. Sao chè cũng là một công đoạn khó đấy. Phải sao ở một nhiệt độ nhất định, trong một thời gian chính xác. Mấy đồi chè quanh đây đều trồng giống chè Trân Châu, nhưng loại chè này mỗi năm chúng tôi chỉ sản xuất đúng 50 hộp.

Long gật gù nghe người đàn ông giải thích. Anh ngạc nhiên là ông ta lại dùng loại chè quý hiếm như thế để tiếp đón một người khách không quen biết như anh. Nhất định anh phải hỏi mua về một hộp để đặt lên bàn thờ dì Lan.

Chương 05

Khi vị ngọt và đắng của chén trà quý còn chưa kịp tan nơi đầu lưỡi, Long đã nghe người đàn ông nói :

- Tụi nhỏ về kia rồi.

Long chưa kịp quay đầu lại đã nghe một giọng nói thân quen, bao năm rồi mà anh dường như không thể quên được âm sắc trong trẻo của giọng nói ấy:

- Ba, có ai tìm con thế ạ?

Long quay đầu lại nhìn, tay anh buông rơi cả chén trà. Trước mặt anh, một Thảo Nhi bằng xương bằng thịt cũng đang chết sững. Cô có hơi thay đổi, ánh mắt buồn hơn, gương mặt già dặn hơn. Cô có vẻ đẹp của một thiếu phụ hơn là một thiếu nữ. Anh muốn lao ngay đến mà ôm lấy cô, mà mắng mỏ, mà xin cô tha thứ, nhưng chân anh như chôn tại chỗ vì ngay cạnh cô, Giang đang kiệu bé Bin trên vai, cả ba đều có vẻ vui và hạnh phúc trước khi trông thấy anh.

Giang thì ngạc nhiên khi nhận ra anh. Chỉ có bé Bin là hớn hở gọi:

- Ba...

Thảo Nhi hốt hoảng quay sang nói với Giang:

- Anh đưa con vào tắm cho nó giúp em đi.

- Ừ...- Giang liếc nhìn anh rồi nói với thằng nhỏ- Ba con mình đi tắm nhé!

- Không... mẹ... mẹ- Thằng bé với tay về phía cô nhưng cô không đáp lại nó nữa.

Cô tiến lại phía bàn, nói bằng giọng lễ phép:

- Thưa ba, đây là bạn con, mới từ Hà Nội vô chơi.

- Quý hóa quá! Vậy hai con nói chuyện đi nha. Ba vào kêu má con nấu thêm cơm.

Người đàn ông đứng dậy và rút lui. Thảo Nhi nhìn anh, nhưng ánh mắt tuyệt nhiên không còn thiết tha như ngày trước.

- Em đã có gia đình rồi sao?- Long hỏi gần như nghẹn lại.

- Vâng.- Cô bình thản ngồi xuống ghế, khẽ đáp lại.

- Và còn có con nữa.- Anh cảm thấy bị tổn thương, người anh yêu ở ngay trước mắt mà sao lại xa vời quá!

- Đó là con trai em.

- Anh đã không nhận ra.

- Tại sao anh lại biết em ở đây ?

- Chuyện đó giờ chẳng còn quan trọng. Quan trọng là anh đã tìm ra em... Em sống tốt chứ?

- Anh có thể thấy mà.- Cô quay đi, tránh không nhìn vào mắt anh.

- Ừ, có lẽ rất tốt.

- Còn anh thế nào? Hai người đã có cháu chưa?

- À... ừm... bọn anh... vẫn chưa...

- Khi có con cái rồi, người ta sẽ thấy có trách nhiệm hơn với gia đình

- Diễm Phương đâu rồi?

- Chị ấy đi giao hàng rồi.

- Vậy à?

Long nghe tiếng tim tan vỡ ra từng mảnh khi hai người cứ tiếp tục cố nói chuyện bằng những câu rời rạc. Anh không hề trông mong điều này khi gặp lại cô. Cuối cùng, anh đứng dậy vì hình như anh không thể chịu đựng lâu hơn được nữa.

- Xin lỗi vì không ở lại cùng gia đình em được. Anh phải về đây, ở thành phố còn rất nhiều việc.

- Bây giờ anh làm gì?

- Kinh doanh...- Long nhún vai và đi về phía chiếc xe màu trắng.

- Chiếc xe này... anh mới mua à?

- Không... nó là của anh gần chục năm nay rồi.- Long lắc đầu- Tên nó là Windy. Có lẽ đây là bí mật cuối cùng mà anh chưa kịp nói với em đấy.

Định mở cửa xe, nhưng như nhớ ra, anh thò tay vào túi, lấy ra sợi dây chuyền cùng chiếc nhẫn, đặt nó vào tay cô.

- Anh đưa lại cho em thứ này.

- Em nên trả lại anh mới đúng, nó là của anh mà.

- Anh tặng lại cho con trai em. Hy vọng nó sẽ bảo vệ đứa bé như nó từng bảo vệ anh.

Không nhìn cô thêm một lần nào nữa, anh cho xe chạy thẳng về phía trước. Thảo Nhi lảo đảo lùi lại và ngồi phịch xuống ghế. Rồi cô bưng mặt khóc. Phải cố gắng lắm cô mới tỏ ra lạnh lùng được với anh, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức. Liệu cô còn có thể gắng gượng được đến chừng nào.

*

Tùng nhìn quanh và cuối cùng cũng thấy Long ngồi ngật ngưỡng trên một ghế cao nơi quầy bar. Hình như Long đã say lắm. Tùng tiến lại phía bạn mình. Đã một tháng nay từ khi Long trở về Hà Nội. Long lao vào làm việc như điên, tối lại tìm đến rượu. Ngày nào Trung cũng đưa anh về trong tình trạng không còn tỉnh táo nữa, để rồi ngày hôm sau lại y như thế. Long có vẻ như đã gặp được Thảo Nhi, nhưng đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người họ? Tại sao Long lại rơi vào trạng thái này?

Tùng vất vả lắm mới đưa được anh về nhà. Từ ngày về nước, Long không ở cùng Khánh hay bố mẹ mà về lại căn hộ tập thể cũ kĩ này. Nó chính là nơi đã để lại cho anh nhiều sự tổn thương nhất.

Long nằm trên giường, miệng vẫn không ngớt nói nhảm:

- Tại sao? Tại sao em lại phản bội tôi? Tại sao lại lấy hắn? Tại sao... Tại sao? Tại sao lại lấy hắn ? Em phản bội tôi...

Tùng thở dài và gọi điện cho Huy Khánh. Khánh hiện đang tham gia một khóa đào tạo ngắn hạn bên Mỹ nên chưa thể về nước ngay được.

Tùng ngồi đợi Long tỉnh lại đến tận sáng. Khi bạn anh vừa lồm cồm bò dậy đi làm, anh quẳng chiếc khăn mặt ướt lạnh về phía Long quát:

- Lại bò dậy đi uống rượu đấy à?

- Sao mày lại ở đây?- Long ngạc nhiên, rõ ràng anh chẳng nhớ chuyện gì xảy ra đêm hôm trước cả.

- Mày hỏi tại sao tao lại ở đây à?- Tùng có vẻ cáu- Mày nhìn lại mày đi, có giống một thằng thần kinh không? Vì Nhi à? Cô ấy có chồng rồi phải không? Thế mà cũng khiến mày như điên như dại thế này à?

Cáu. Long đáp trả lại Tùng chiếc khăn và nhảy xuống giường. Nhưng rồi anh ngã uỵch xuống. Tùng mỉa mai :

- Mày muốn khóc thì khóc to lên. Muốn hét thì hét to lên. Rồi sau đó làm một thằng đàn ông đàng hoàng cho tao nhờ. Có chồng rồi thì sao? Có bản lĩnh đi cướp cô ấy về đi.

- Mày đâu phải tao. Im lặng dùm đi.

Long ngã vật ra giường. Cả hai người cùng im lặng. Rồi Tùng thấy Long úp mặt vào gối. Một lúc sau, anh nói bằng giọng hơi nghẹn:

- Mày có biết tại sao tao lại tìm đến rượu không? Vì chỉ có uống rượu, chỉ có say tao mới ngủ được. Tao không tài nào nhắm mắt nổi khi tỉnh táo. Lúc nào cũng thấy hình ảnh cô ấy ngập trong căn nhà này, nhiều đến nỗi tao phát điên lên và muốn lao ngay vào trong đó cướp cô ấy về bên tao. Mỗi lần tưởng tượng ra cảnh cô ấy phải chịu bao đau khổ, bao uất ức trong ba năm qua, tao thấy căm giận bản thân kinh khủng. Chính vì tao mà cô ấy phải chịu như thế, tao không thể tha thứ cho tao. Làm sao tao có thể đang tâm phá nát cái hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng mà cô ấy đang có chứ?

Tùng lặng im vì cuối cùng Long cũng nói ra được tâm sự và cũng khóc được. Ba năm trôi qua rồi mà tình yêu Long dành cho Thảo Nhi chẳng hề suy chuyển, kể cả khi biết cô đã có chồng và có con, Long cũng không muốn từ bỏ cái tình yêu vô vọng đó.

*

Biệt thự Lotus. 7h tối. Bà Liên lặng lẽ nhìn cậu con trai một cách xót xa vì cái vẻ hốc hác, tiều tụy của anh. Bà đã nghe Tùng kể chuyện của Thảo Nhi, thương con, thương cả cô gái mình đã từng coi như dâu con trong nhà. Cuộc đời bà có tiền trong tay, rất nhiều là đằng khác, có thể thay trời chuyển đất, làm mưa làm gió, nhưng bà lại không có cách nào che chở được cho con trai mình.

Long ngồi dựa lưng vào ghế, tay cầm điều khiển ti vi, lơ đãng nghe cái bản tin thị trường chứng khoán. Chẳng ai có thể đoán được anh đang nghĩ gì trong đầu.

- Chú Long…- Cô bé Vân Anh, một trong hai cô con gái song sinh của Phương mon men trèo vào lòng anh- Chú chơi với con đi.

- Cả con nữa.- Mai Anh, em gái nó xen vào.

- Bống, Cún- Bà Liên nhắc- Ra đây với bà, chú Long đang mệt.

- Chú mệt ạ?- Mai Anh giương đôi mắt tròn to, đen láy nhìn anh.

- Chú có sao đâu.- Anh mỉm cười ôm hai đứa cháu yêu vào lòng.

- Con dọn về đây sống đi. Con sống ở đó một mình mẹ lo lắm.- Bà Liên nhắc anh.

- Con đã 30 tuổi đầu rồi, có phải con nít đâu ạ!- Anh lắc đầu.

- Thảo Nhi nó cũng đã có gia đình yên ấm rồi, con cũng nên bắt đầu nghĩ đến bản thân mình đi.

- Nghĩ chuyện gì ạ?

- Lấy vợ chứ chuyện gì.

- Con đã nói chuyện này hai năm nữa hãy nhắc mà. Bây giờ con đang bận lắm.- Anh gắt nhẹ.

Nhưng rồi anh lặng ngắt, mắt nhìn thẳng vào màn hình ti vi, cái kênh mà con bé Vân Anh nghịch ngợm chiếc remote vô tình chuyển sang. Đoạn phim quảng cáo của hãng phim Angel mà cậu con trai của Nhi đã đóng. Nó thật đáng yêu. Nhìn nó anh lại nhớ đến cô. Mặc dù đã được xem trước đoạn phim này, nhưng anh vẫn cứ phải dán mắt vào cậu bé ấy.

“Choang”

Tách trà trên tay bà Liên làm cả anh cũng như hai đứa cháu giật mình. Mắt bà nhìn trân trân vào cái màn hình ti vi, vẻ sửng sốt lắm.

- Mẹ sao thế?

- Thằng bé này…

- Là con trai của cô ấy đấy.- Anh cố làm ra vẻ thản nhiên.- Tên nó giống tên con hồi bé, Bin.

- Vậy à? Trông nó đáng yêu quá! Con gặp nó rồi à?

- Có gặp vài lần rồi ạ.

- Ừm... thôi mẹ lên phòng nghỉ đây. Con cứ suy nghĩ kĩ lời đề nghị của mẹ đi, mẹ nghĩ con nên về đây thì hơn.

Bà Liên nói và đi lên phòng, bỏ mặc lại cậu con trai lại với hai đứa cháu.

*

Long không cần gõ cửa văn phòng mà mở cửa đi thẳng về phía bàn làm việc của mẹ mình, phó chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Lotus. Một người đàn ông cũng đang ngồi đó chờ mẹ anh kí một cái giấy gì đó, hình như là giấy chuyển khoản.

- Chào anh...- Anh ta đứng dậy, luống cuống bắt tay anh.

Long lạnh lùng chào lại.

- Con ngồi đi, mẹ nghĩ mẹ có vài tin quan trọng muốn nói với con.

- Về chuyện gì ạ? Con vẫn làm tốt nhiệm vụ của mình đấy chứ?

- Tất nhiên… Mẹ gọi con đến vì việc riêng của con thôi.

- Nếu là việc lập gia đình thì con không còn gì để nói.

- Tất nhiên là không. Là chuyện của Thảo Nhi và đứa con trai của nó.

Long kinh ngạc nhìn mẹ anh, không biết bà đang có ý định gì nữa.

- Đây là thám tử của văn phòng thám tử Trần Vương. Mẹ nói thế chắc con hiểu vai trò của anh ta rồi chứ?

- Mẹ điều tra về cuộc sống của cô ấy.- Anh giận dữ.

- Mẹ biết con sẽ phản ứng như thế. Mẹ cũng không muốn làm điều đó. Nhưng sau khi xem xong đoạn phim về thằng bé Khánh Nam đó, mẹ buộc phải hồ nghi thân thế của nó. Mẹ nghĩ nó là con trai của con.

- Con…trai con?- Anh sửng sốt hỏi lại.

- Anh Long... tôi đã mất hơn nửa tháng để điều tra tất cả về cậu bé đó. Cậu bé đó tên đầy đủ là Trịnh Khánh Nam, lấy theo họ của mẹ là cô Trịnh Thảo Nhi. Cậu ấy sinh ngày 24 tháng 7, nghĩa là khoảng gần 10 tháng sau khi cô Trịnh Thảo Nhi rời khỏi đây. Đến 3 tháng sau cô ấy mới gặp anh Nguyễn Thanh Giang nên không thể cho rằng cậu bé kia là con của anh Giang được.

Long gần như chết lặng trước những lời mà gã thám tử kia nói. Bà Liên tiếp:

- Mẹ không hiểu tại sao con lại không nhận ra một điều rằng Khánh Nam chính là hình ảnh thu nhỏ của con khi con còn bé.

Bà đặt hai tấm ảnh ra trước mặt anh. Một tấm ảnh cũ kĩ, chính là anh hồi còn bé, và một tấm ảnh còn rất mới, chụp cận cảnh bé Bin. Anh giật mình nhận ra hai đứa trẻ trong hai tấm ảnh, dù là hai người khác nhau, nhưng không khác gì anh em sinh đôi.

Bà Liên mỉm cười:

- Hai mẹ con nó hiện đang ở khách sạn Hoa Đà Lạt, con hãy đến gặp đi. Thằng bé đó cần một người cha. Con cũng biết là chị dâu con không thể sinh thêm được từ sau khi sinh hai đứa Vân Anh và Mai Anh nên gia sản này sau cũng cũng là của con trai con. Đó cũng là lý do mẹ muốn con nhanh chóng yên bề gia thất.

- Mẹ...- Anh vụt đứng dậy- Con đi luôn đây, mẹ giải quyết giúp con mấy việc ở Hà Nội nhé! Nhất định con phải đưa được mẹ con cô ấy về.

Bà gật đầu. Anh đi nhanh ra cửa mà quên không chào gã thám tử đang ngồi đợi nhận tiền công nữa.

*

Xuống sân bay, Long về công ty lấy xe rồi lái thẳng đến khách sạn Hoa Đà Lạt. Suốt cả chặng đường dài từ Hà Nội vào đến đây, anh cứ hồi hộp mãi, suy đoán mãi và mong đợi nữa. Hạnh phúc có thể đến với anh bất ngờ vậy sao?

- Xin lỗi, tôi muốn gặp cô Hoàng Dương.- Anh nói ngay với người đứng ở quầy lễ tân.

- Xin lỗi, chị Dương đang bận tiếp khách, anh có hẹn trước không ạ?

- Không, nhưng tôi muốn gặp cô ấy ngay, chuyện rất gấp.

Nhìn gương mặt đẹp, lấm tấm mồ hôi của anh, cô gái mỉm cười:

- Vậy anh chờ một lát. Khi nào chị ấy tiếp khách xong tôi sẽ báo lại cho chị ấy biết. Anh tên gì?

- Hải Long...

- Anh có thể ra quầy cafe và uống chút gì đó trong khi chờ đợi,

- Cám ơn.

Phải đợi đến 30 phút sau, cô gái làm ở quầy lễ tân mới báo anh rằng quản lý khách sạn Hoàng Dương đồng ý gặp anh.

Khi anh vào phòng, Thảo Nhi đang ngồi đợi anh ở bàn uống nước với một vẻ mặt có thể nói là căng thẳng.

- Anh tìm em có...

Cô chưa nói hết câu, anh đã chộp lấy vai cô, siết mạnh và hỏi:

- Tại sao lại giấu anh? Khánh Nam là con trai anh đúng không? Tại sao em lại không cho anh nhận con, không cho nó nhận ba? Em trở thành người nhẫn tâm như thế từ bao giờ vậy?

Thảo Nhi vội đẩy anh ra, lùi lại, nói bằng giọng nghiêm chỉnh:

- Xin lỗi, xin anh hãy nghiêm chỉnh một chút. Chúng ta đều đã có gia đình rồi...

- Nó không phải là con của anh ta, tại sao em cứ phải khẳng định một điều vô lý như thế?

- Nó không phải con anh Giang, nhưng cũng không phải con anh. Nó chỉ là con của em thôi. Anh không phải ba nó đâu?

- Thế ba nó là ai?- Anh hét lên, cảm giác thất bại một lần nữa ôm chặt lấy anh.- Rõ ràng nó rất giống anh, người ngoài nhìn vào ai cũng khẳng định nó là con anh, tại sao chỉ có mình em phủ nhận điều đó?

- Nếu chỉ nói rằng nó là con anh vì nó giống anh thì anh nhầm rồi. Anh cũng giống dì Lan, nhưng rốt cục anh có phải con đẻ của dì ấy đâu...

- Em...nói cái...gì?- Anh thở hổn hển hỏi lại.

- Xin lỗi, em đã nói nhiều rồi. Việc này anh nên về hỏi lại mẹ anh.

- Em nói là anh không phải con đẻ của dì anh? Vậy tất cả là thế nào? Em nói đi. Anh sẽ điên lên mất- Anh ôm lấy đầu, ngồi xuống ghế rên rỉ.- Là sao? Ai mới là mẹ anh? Còn lá thư đó thì sao?

Thảo Nhi cũng suýt phát hoảng vì thái độ của anh. Cô lúng túng ngồi xuống phía đối diện anh.

- Thực ra, em đã biết chuyện này lâu rồi, nhưng em chưa lựa được cơ hội nói với anh thì đã xảy ra những chuyện khác. Mọi chuyện thế nào anh nên về hỏi lại mẹ anh. Mẹ anh là người rõ nhất chuyện này. Đến giờ em phải đến lớp đón bé Bin rồi.

Cô nói và tiễn anh ra khỏi phòng, nhưng cô còn nhìn theo xe anh mãi cho đến khi khuất từ khung cửa kính phòng làm việc của mình. Một giọt nước mắt mặn chát rơi vào khóe miệng cô.

*

- Nhi đã nói cho con nghe chuyện đó sao?- Bà Liên rùng mình hỏi qua điện thoại khi cậu con trai nằng nặc đòi gặp bà khi bà đang có cuộc họp quan trọng với hội đồng quản trị.

- Không, cô ấy nói con hãy về hỏi mẹ. Bây giờ con hỏi mẹ, dì Lan có phải là mẹ đẻ con không?

- Nhi có kể cho mẹ nghe về việc con nhặt được lá thư đó và cả việc bấy lâu con vẫn đinh ninh rằng con là con trai của dì Lan. Phong à, cái tên này là do mẹ đặt cho con ngày con chào đời trong bệnh viện, sau chín tháng mẹ mang nặng đẻ đau con. Con là con trai của mẹ.

- Vậy còn lá thư... ?- Anh run run hỏi.

- Dì con và mẹ đều cùng mang thai một thời gian, tính ra nếu đứa bé đó có duyên số, thì con đã có một người em họ sinh cùng tháng cùng năm rồi. Nhưng nó xấu số, đã chết lưu trong bụng của dì con khi nó được 5 tháng. Dì con đã bị shock nặng. Sau đó mẹ có một tâm nguyện, rằng khi con chào đời, con sẽ là con chung của chúng ta. Chính mẹ cũng ngạc nhiên là con sinh ra lại giống dì con vô cùng, cứ như định mệnh ấy. Dì con cũng vì thế mà rất yêu thương con. Mọi chuyện chỉ có thế thôi.

Long lặng im. Những gì anh nghe thấy quá sức chịu đựng của anh. Tại sao đến bây giờ anh mới được biết về sự thật này. Một đứa trẻ đã mang quá nhiều hoài nghi về thân thế của mình, để đến bây giờ, sau 20 năm lại biết đến một sự thật còn kinh khủng hơn. Anh cúp máy, chẳng buồn chào mẹ mình một câu nữa.

Chương 06

Đà Lạt, thành phố hoa, nơi ấp ủ thật nhiều mơ ước của Long, nhưng giờ đây nó giống như mồ chôn những kỉ niệm trong quá khứ, là nơi anh không hề muốn đặt chân trở lại. Anh sợ cái cảm giác một ngày tình cờ nhìn thấy Thảo Nhi sóng bước bên người chồng cùng con trai cô ngoài phố.

Trường đua xe mới bắt đầu đi vào giai đoạn khởi công, nên dù không muốn, anh vẫn phải có trách nhiệm đến giám sát. Anh không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến cả một dự án lớn thế này, một điểm nhấn trong sự nghiệp vừa mới bắt đầu của anh.

Một buổi sáng muộn, anh đang ở công ty thì người thư kí đem đến cho anh một bức thư gửi tay, không qua bưu điện. Ngạc nhiên, anh mở ra thì bên trong bì thư rơi ra sợi dây chuyền có chiếc nhẫn của bé Bin. Nội dung bức thư ngắn gọn:

«Con trai mày đang trong tay tao. Muốn gặp lại nó thì đến địa chỉ dưới đây gặp tao. Nên nhớ, mày phải đến một mình, không được đưa ai đi cùng, không được báo công an. Người của tao sẽ theo sát mày.»

Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Long. Bé Bin bị bắt cóc và kẻ bắt cóc tưởng rằng anh là ba nó. Tại sao? Không phải một vụ tống tiền vì ngoài yêu cầu được gặp anh, chúng có đòi hỏi gì nữa đâu? Bọn này muốn trả thù anh sao? Là hành động của Trần Thắng Lợi ư?

Anh có nên báo cho Thảo Nhi và Giang không? Chắc giờ này họ đang hoảng hốt tìm con trai của mình lắm. Nhi chắc sẽ khóc nhiều lắm. Không. Anh phải cứu được con trai của cô.

Long nắm chặt tay lại. Anh đeo sợi dây chuyền lên cổ và đi ra khỏi văn phòng.

Lái xe ra khỏi thành phố 15km, rẽ vào một con đường đất đỏ bụi mù mịt, cuối cùng Long dừng lại ở một cái quán tranh ven đường theo chỉ dẫn. Cái quán đó là một hàng nước, giống một cái lán liêu xiêu tạm bợ. Người bán hàng, một gã đàn ông ngồi hút thuốc một cách thờ ơ. Còn một người khác trong quán, gã mặc áo ghi lê màu xám, là người mà trong tờ giấy đã nói sẽ đưa anh đến chỗ hẹn.

Bọn này là bọn nào mà có vẻ làm ăn chuyên nghiệp vậy? Long xuống xe, nhìn hắn. Hắn cũng chiếu tướng lại anh, rồi mới uể oải đứng dậy và ra hiệu cho anh đi theo.

Hai người đi lên mãi một con dốc cao và dài, xuyên qua cánh rừng thông. Anh không cảm thấy lo sợ, khi lúc này anh đang nghĩ mình sẽ giúp được gì đó cho Nhi. Mặc kệ Khánh Nam có phải là con trai của anh hay không, quan trọng là nó là con trai của người anh yêu, và anh sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.

Khi đất đỏ đã lấm đầy gấu quần và đôi giày thể thao anh mới thay ra khi đến đây thì gã dẫn đường mới chịu dừng lại. Anh thấy mình đang đứng trên một mỏm núi đá, phóng tầm mắt ra phía trước là khoảng không bao la, phía dưới là một thung lũng toàn thông.

Tiếng khóc ra rả của Khánh Nam làm anh chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn xung quanh nữa. Một gã đàn ông to đang ôm nó, mặt nhăn như bị khi thằng bé không ngừng giãy giụa, khóc đòi mẹ. Bên cạnh hắn, một gã khác, có lẽ là chỉ huy ở đây, đang đứng nhìn xuống phía dưới thung lũng.

- Đại ca, hắn đến rồi.- Gã dẫn đường lên tiếng báo.

- Ba… ba…- Khánh Nam với tay về phía anh, nó khóc ngặt nghẽo. Nhìn thằng bé mặt bỏ bừng lên, mặt mũi tèm nhem toàn nước mắt mà anh thấy xót xa trong lòng.- Ba ơi ba bế Bin. Bin không thích các chú này đâu…

Gã kia quay đầu lại, Long giật mình sửng sốt khi nhận ra đó là Cao Minh Duy, kẻ đã gây ra cho đời anh biết bao sóng gió. Anh có nằm mơ cũng không nghĩ ra chính hắn cầm đầu vụ này.

- Là mày…

- Phải… là tao. Tao mừng vì mày vẫn chưa quên tao.- Duy nhếch mép cười.

- Đưa Khánh Nam cho tao…- Anh gằn giọng, thằng bé vẫn đang khóc thét lên đòi anh.

- Cảm động quá nhỉ? Mày nghĩ tao mời mày đến đây chỉ để mày nói câu ngu xuẩn đó sao?

- Đồ ngu- Anh gắt lên- Mày nghĩ tao có thể rời khỏi đây khi trong tay còn ẵm theo thằng nhỏ à, trong khi bên mày có đến hai người. Đưa đứa nhỏ đây, mày không thấy nó khóc rát cả họng rồi à?

Duy liếc nhìn anh, phân vân, rồi hất đầu bảo bọn đàn em:

- Đưa thằng bé cho nó.

Như trút được gánh nặng, gã kia vội trao Khánh Nam cho Long. Nó ôm chặt lấy cổ anh, miệng mếu máo khiến anh cũng thấy thương nó, thấy đau như chính bản thân anh bị thương vậy.

Anh ôm lấy nó, vỗ nhè nhẹ lên lưng thằng bé, nó dần nín khóc, nhưng hai cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm cứng lấy cổ anh. Anh liếc nhìn Duy, đôi mắt đầy căm phẫn:

- Mày bỉ ổi đến độ có thể mang một đứa trẻ con ra hành hạ thế này sao?

- Với mày, tao cần gì làm quân tử. Và vì nó xui xẻo làm con mày nên mới thế thôi.

Duy tiến gần hơn về phía anh, chân hắn hơi tập tễnh. Cái tật đó do chính tay anh gây ra vào cái ngày anh phát hiện ra hắn đã dàn cảnh để phá anh và Nhi, khiến hai người phải lìa xa mãi mãi. Chính vì cái vết thương đó mà anh đã trả giá cho 15 tháng tù.

- Mày cần gì ở tao? Mày muốn trả thù à? Thằng bé này với tao không quan hệ gì…

- Không can hệ gì.- Duy ngửa mặt cười- Thế mà nó gọi mày bằng ba sao?

- Nó là trẻ con, đâu có nhận thức được gì. Có người kêu nó gọi là ba thì nhất định nó sẽ gọi. Dù sao tao cũng đến đây rồi, mày muốn sao cũng được, nhưng tao cần mày hứa danh dự sẽ đem đứa bé này về đúng với gia đình của nó.

- Được thôi, dù sao tao cũng không bỉ ổi như mày, một đứa bé mày cũng đang tâm hại chết. Nếu mày chịu nhảy xuống dưới kia, tao sẽ mang trả đứa bé này cho mẹ nó. Có phải là mụ đàn bà bán hoa không nhỉ?

Long nhìn xuống phía dưới thung lũng, mồ hôi ướt đầm cả người. Gã Duy này nhất định muốn anh phải chết rồi. Anh hối hận là đã không nói lại việc này cho ai biết. Có bao nhiêu lần anh phải đối mặt với cái chết rồi, mà sao lần này anh lại chần chừ đến thế. Phải chăng vì giờ đây anh mới phát hiện ra những điều quý giá nhất trong cuộc đời anh, và anh lưu luyến không lỡ rời xa.

Khánh Nam đã nín khóc, nhưng nếu anh đưa lại cho những người kia, thằng bé sẽ lại khóc thét lên ngay.

- Mày chọn đi. Nếu mày không chết ở đây thì sẽ là thằng bé đó.- Duy chỉ vào Khánh Nam.

- Yên tâm đi, tao nhất định sẽ làm những gì mày yêu cầu. Nhưng trước khi nhảy xuống đó, tao có vài chuyện muốn hỏi mày.

- Nói đi. Tao không hẹp hòi đến nỗi không đáp ứng được yêu cầu của một thằng sắp chết đâu.

- Mày là ai? Tao luôn tự hỏi điều này nhiều năm rồi. Tao không thể nhớ ra là đã gặp mày ở đâu, trong hoàn cảnh nào. Tại sao năm lần bảy lượt mày nhất định ép tao vào chỗ chết?

- Một câu hỏi rất hay.- Duy phá lên cười, nhưng trong mắt hắn lại hằn lên một nỗi đau mà chưa bao giờ nguôi ngoai trong hắn.- Mày dĩ nhiên không biết tao, nhưng tao thì biết mày, và tao căm ghét mày từ cái lúc còn chưa gặp mày cơ.

- Tại sao?

- Mày sẽ nghĩ gì nếu như cô gái mày yêu cả ngày chỉ kể với mày về một thằng đàn ông khác? Tao nghe cô ấy nói về mày nhiều đến phát ngán lên được, nhiều đến nỗi tao bắt đầu căm ghét và muốn mày không bao giờ trở về nữa.

- Mày đang nói tới ai?- Long thoáng giật mình. Anh mong là mình đoán sai.

- Dĩ nhiên là cô ấy, Linh. Tao hối hận là đã biết cô ấy quá muộn.

- Linh ư?- Anh lẩm bẩm.

Gã này muốn trả thù anh vì Linh sao? Anh gần như tái mặt đi :

- Vậy mày chính là cha của đứa bé trong bụng cô ấy? Là mày?- Long gầm lên làm bé Bin bị giật mình, nãy giờ nó bắt đầu lim dim ngủ trên vai anh.

- Phải chính là tao. Tao thực lòng yêu cô ấy. Cô ấy đến với tao cũng là tự nguyện, nhưng cô ấy lại không thể yêu tao trọn vẹn được. Tất cả cũng chỉ vì mày.- Mắt Duy bắt đầu đỏ ngầu.

- Linh không thể biết được rằng cô ấy lại trao thân cho kẻ đê tiện như mày.- Anh lắc đầu chua xót. Anh thương hại cho Linh, và thương hại cho kẻ si tình ngu ngốc đang đứng trước mặt mình.

- Tao đê tiện à? Còn mày thì sao? Mày trực tiếp là nguyên nhân gây ra cái chết của cô ấy, gián tiếp cướp đi đứa con của tao. Ngày hôm nay tao cũng chỉ muốn mày trải qua nỗi đau mất con mà thôi. Tao chỉ muốn mày biết cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ được những người quan trọng nhất của mình mà thôi.

- Mày nên nhớ rằng, cảm giác nhìn người mình yêu sống mà không phải ở bên mình còn đau hơn nhiều.- Anh cười chua chát.- Nhưng thôi, coi như hôm nay tao trả hết cho mày nợ nần tại đây. Hãy mang thằng bé này về chỗ ba mẹ nó ở khách sạn Hoa Đà Lạt.

Long trao bé Bin đang lim dim cho gã đứng cạnh anh trông chừng nãy giờ. Thằng bé giật mình thức giấc, nó lại khóc thét lên khi thấy người khác đang bế nó. Anh cố nén lòng không nhìn nó. Nó chới với tay về phía anh, miệng mếu máo. Anh tháo chiếc vòng ra, đeo lên cổ nó, khẽ hôn lên trán nó, thì thầm: «Ngoan nhé, con trai.»

Anh nhìn vẻ mặt háo hức một cách ác độc của Duy, thầm thương cho hắn, vì quá si tình mà phải sống như thế này bao nhiêu năm nay. Anh tiến dần về phía mép vách đá.

- Ba... ba ơi...- Tiếng bé Bin lọt đến tai anh làm anh chần chừ. Anh muốn sống nhìn đứa con trai của người anh yêu nhất lớn lên.

Nhưng anh không thể làm gì khác được. Nó sẽ thay anh sống nốt cuộc đời còn lại.

Nó sẽ thay anh chăm sóc cho Thảo Nhi.

Nó sẽ là một người đàn ông tốt hơn anh.

“Không...ng...ng...g...g...”

Một tiếng hét xé rách cả khoảng không gian tĩnh lặng của núi rừng, tiếng hét của bao nỗi đau, sự giằng xé và cả tình yêu nữa.

Thảo Nhi, quần áo, tay chân dính đầy đất đỏ, mắt sưng mọng lên vì khóc. Ở bên cạnh, Giang không ngừng liếc chừng về phía Khánh Nam, vừa giơ tay đỡ cô.

- Khoan đã...- Cô nói trong nước mắt.- Làm ơn dừng lại...

- Nhi...- Duy cau mày, chính hắn cũng bị sự xuất hiện của cô làm cho bất ngờ.- Tại sao em lại ở đây.

Không ai trả lời hắn, nhưng tiếng khóc thét dữ dội của đứa trẻ khiến hắn nhận ra vấn đề.

- Mẹ...mẹ ơi...mẹ ơi...

- Nó là con em sao?- Hắn hỏi.- Là con của em và hắn sao?

- Không phải. Khánh Nam là con của tôi và người khác. Làm ơn hãy trả con lại cho tôi.- Cô nhìn con, lòng đau như xé khi thấy nó đã khản cả giọng gọi cô.- Đừng mang con tôi vào ân oán của các người. Hãy đưa nó lại cho tôi.

- Tôi sẽ trả nó lại cho em...- Duy mím môi- Nhưng đó là sau khi hắn nhảy xuống.

- Không...- Cô lắc đầu nhìn Duy- Anh không thể làm như thế. Anh ấy đã trả giá quá cao rồi, anh còn ép anh ấy mãi làm gì.

- Lựa chọn đi, mày hay đứa con của người đàn bà mày yêu.- Hắn nhìn anh như giục.

Long nhích thêm một bước.

- Nếu anh ấy nhảy xuống đó, thì người nhảy tiếp theo sẽ là tôi…- Cô gào lên.

- Không.- Long lắc đầu- Hãy mang Khánh Nam về và chăm sóc nó cẩn thận- Không có anh, em sẽ mãi mãi được yên bình.

- Nếu anh ấy nhảy xuống, tôi nhất định sẽ đi theo anh ấy để trả nợ cho anh ấy. Năm xưa nếu tôi đừng xen vào chuyện của hai người, thì anh còn có cơ hội đến đây trả thù sao? Anh ấy đã một lần suýt chết vì anh. Bạn anh ấy cũng thế… Anh cho rằng như thế là không đau khổ sao? Cảm giác có người vì mình mà có chuyện khó chịu vô cùng.- Cô đặt tay lên ngực- Tôi biết anh là người tốt. Những bức ảnh của anh đều rất chân thật, nếu không phải là người tốt, thì anh không thể chụp được những bức ảnh có hồn ấy.

- Không… tôi không phải người tốt…- Duy cười cay đắng- Tôi không phải là một thằng đàn ông. Đến cô gái tôi yêu và đứa con của tôi mà tôi cũng không bảo vệ được, tôi chỉ là đồ bỏ đi.

- Cha mẹ đứa trẻ đến rồi, hãy đưa con cho họ. Sau đó tao với mày sẽ giải quyết nợ cũ.- Long nói bằng giọng bình tĩnh. Sự xuất hiện của Thảo Nhi làm anh bình tâm hơn.

- Mày còn chưa nhảy xuống đó sao?- Duy nhìn anh bằng đôi mắt lúc này chỉ có sự căm thù tột độ.

- Tao đã nói là tao sẽ trả hết nợ nần cho mày, trước hết hãy đưa con cho họ để họ xuống núi. Tao không muốn cô ấy nhìn thấy tao chết.

Thảo Nhi khóc ngất đi trong tay Giang khi nhìn thấy đứa con đang đòi mình, và người đàn ông mình yêu đang đối mặt với nguy hiểm. Cô không biết phải làm gì để ngăn cho cảnh này đừng tiếp diễn nữa.

- Nếu mày còn nhớ rằng cô ấy là người đã từng không tiếc thân mình để cứu mày từ tay tao, thì mày hãy trả lại đứa bé cho cô ấy. Vì sự ích kỷ của hai thằng đàn ông như tao và mày mà cuộc đời cô ấy đã trải qua quá nhiều cay đắng rồi. Hãy để cô ấy được sống bình yên những tháng ngày còn lại.

Duy suy nghĩ khá lâu, hắn liếc mắt nhìn Thảo Nhi rồi hất đầu ra hiệu cho đàn em trao đứa con lại cho cô. Hắn biết Long là người khôn ngoan và rất có thể sẽ giở trò. Nhưng không hiểu sao lần này hắn lại muốn tin kẻ thù của mình.

Thảo Nhi ôm lấy con, sự sống của cô, tình yêu của cô và cả thế giới của cô. Trưa nay, khi đi đón con ở nhà trẻ, cô được thông báo đã có người đến đón con trai mình. Cô gần như ngất đi khi nghe được tin đó. Không có một tin gì từ con, tất cả nhân viên khách sạn náo loạn lên để đi dò xét, công an cũng vào cuộc. Nhưng những kẻ bắt cóc không hiểu sao không liên lạc lại đòi tiền chuộc. Người ta còn nghĩ đến trường hợp đứa trẻ bị bắt để bán đi.

- Anh hãy đưa cô ấy xuống đi.- Long nói với Giang.

Mặc dù chưa tiếp xúc với anh ta được bao lâu nhưng anh biết chắc rằng người đàn ông đó đáng tin cậy để Nhi có thể dựa dẫm.

- Em không đi đâu hết.- Nhi lắc đầu.- Em nhất định sẽ không đi đâu hết.

Đúng lúc này, có tiếng loa gọi từ ngay phía sau:

- Tất cả đứng im, khu vực này đã được bao vây.

Cảnh sát đã tìm đến.

Long quay sang hét to khi ba người bên Duy còn đang ngơ ngác:

- Mau chạy đi, chạy đến chỗ họ nhanh lên.

Giang hiểu ý vội kéo mẹ con Nhi lùi trở xuống. Không bận tâm đến họ nữa, Duy nhìn anh rồi lao đến ôm lấy anh, cả hai ngã về phía mép núi đá, lăn vài vòng rồi biến mất. Cả hai đều rơi xuống thung lũng phía dưới.

- Không…không…ng.- Thảo Nhi hét lên, cô giằng mạnh ra khỏi tay Giang định lao đến nhưng anh đã giữ chặt không để cô chạy đi. Bé Bin khóc thét lên trong tay cô.

Hai gã đàn em của Duy cũng mất hết tinh thần, tìm đường tháo chạy, nhưng không còn kịp nữa, bọn họ bị tóm gọn ngay sau đó.

Thảo Nhi thấy đất trời chao đảo rồi cô ngất ngay trong tay Giang.

Chương 07

Đà Lạt, thành phố hoa, nơi ấp ủ thật nhiều mơ ước của Long, nhưng giờ đây nó giống như mồ chôn những kỉ niệm trong quá khứ, là nơi anh không hề muốn đặt chân trở lại. Anh sợ cái cảm giác một ngày tình cờ nhìn thấy Thảo Nhi sóng bước bên người chồng cùng con trai cô ngoài phố.

Trường đua xe mới bắt đầu đi vào giai đoạn khởi công, nên dù không muốn, anh vẫn phải có trách nhiệm đến giám sát. Anh không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến cả một dự án lớn thế này, một điểm nhấn trong sự nghiệp vừa mới bắt đầu của anh.

Một buổi sáng muộn, anh đang ở công ty thì người thư kí đem đến cho anh một bức thư gửi tay, không qua bưu điện. Ngạc nhiên, anh mở ra thì bên trong bì thư rơi ra sợi dây chuyền có chiếc nhẫn của bé Bin. Nội dung bức thư ngắn gọn:

«Con trai mày đang trong tay tao. Muốn gặp lại nó thì đến địa chỉ dưới đây gặp tao. Nên nhớ, mày phải đến một mình, không được đưa ai đi cùng, không được báo công an. Người của tao sẽ theo sát mày.»

Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Long. Bé Bin bị bắt cóc và kẻ bắt cóc tưởng rằng anh là ba nó. Tại sao? Không phải một vụ tống tiền vì ngoài yêu cầu được gặp anh, chúng có đòi hỏi gì nữa đâu? Bọn này muốn trả thù anh sao? Là hành động của Trần Thắng Lợi ư?

Anh có nên báo cho Thảo Nhi và Giang không? Chắc giờ này họ đang hoảng hốt tìm con trai của mình lắm. Nhi chắc sẽ khóc nhiều lắm. Không. Anh phải cứu được con trai của cô.

Long nắm chặt tay lại. Anh đeo sợi dây chuyền lên cổ và đi ra khỏi văn phòng.

Lái xe ra khỏi thành phố 15km, rẽ vào một con đường đất đỏ bụi mù mịt, cuối cùng Long dừng lại ở một cái quán tranh ven đường theo chỉ dẫn. Cái quán đó là một hàng nước, giống một cái lán liêu xiêu tạm bợ. Người bán hàng, một gã đàn ông ngồi hút thuốc một cách thờ ơ. Còn một người khác trong quán, gã mặc áo ghi lê màu xám, là người mà trong tờ giấy đã nói sẽ đưa anh đến chỗ hẹn.

Bọn này là bọn nào mà có vẻ làm ăn chuyên nghiệp vậy? Long xuống xe, nhìn hắn. Hắn cũng chiếu tướng lại anh, rồi mới uể oải đứng dậy và ra hiệu cho anh đi theo.

Hai người đi lên mãi một con dốc cao và dài, xuyên qua cánh rừng thông. Anh không cảm thấy lo sợ, khi lúc này anh đang nghĩ mình sẽ giúp được gì đó cho Nhi. Mặc kệ Khánh Nam có phải là con trai của anh hay không, quan trọng là nó là con trai của người anh yêu, và anh sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.

Khi đất đỏ đã lấm đầy gấu quần và đôi giày thể thao anh mới thay ra khi đến đây thì gã dẫn đường mới chịu dừng lại. Anh thấy mình đang đứng trên một mỏm núi đá, phóng tầm mắt ra phía trước là khoảng không bao la, phía dưới là một thung lũng toàn thông.

Tiếng khóc ra rả của Khánh Nam làm anh chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn xung quanh nữa. Một gã đàn ông to đang ôm nó, mặt nhăn như bị khi thằng bé không ngừng giãy giụa, khóc đòi mẹ. Bên cạnh hắn, một gã khác, có lẽ là chỉ huy ở đây, đang đứng nhìn xuống phía dưới thung lũng.

- Đại ca, hắn đến rồi.- Gã dẫn đường lên tiếng báo.

- Ba… ba…- Khánh Nam với tay về phía anh, nó khóc ngặt nghẽo. Nhìn thằng bé mặt bỏ bừng lên, mặt mũi tèm nhem toàn nước mắt mà anh thấy xót xa trong lòng.- Ba ơi ba bế Bin. Bin không thích các chú này đâu…

Gã kia quay đầu lại, Long giật mình sửng sốt khi nhận ra đó là Cao Minh Duy, kẻ đã gây ra cho đời anh biết bao sóng gió. Anh có nằm mơ cũng không nghĩ ra chính hắn cầm đầu vụ này.

- Là mày…

- Phải… là tao. Tao mừng vì mày vẫn chưa quên tao.- Duy nhếch mép cười.

- Đưa Khánh Nam cho tao…- Anh gằn giọng, thằng bé vẫn đang khóc thét lên đòi anh.

- Cảm động quá nhỉ? Mày nghĩ tao mời mày đến đây chỉ để mày nói câu ngu xuẩn đó sao?

- Đồ ngu- Anh gắt lên- Mày nghĩ tao có thể rời khỏi đây khi trong tay còn ẵm theo thằng nhỏ à, trong khi bên mày có đến hai người. Đưa đứa nhỏ đây, mày không thấy nó khóc rát cả họng rồi à?

Duy liếc nhìn anh, phân vân, rồi hất đầu bảo bọn đàn em:

- Đưa thằng bé cho nó.

Như trút được gánh nặng, gã kia vội trao Khánh Nam cho Long. Nó ôm chặt lấy cổ anh, miệng mếu máo khiến anh cũng thấy thương nó, thấy đau như chính bản thân anh bị thương vậy.

Anh ôm lấy nó, vỗ nhè nhẹ lên lưng thằng bé, nó dần nín khóc, nhưng hai cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm cứng lấy cổ anh. Anh liếc nhìn Duy, đôi mắt đầy căm phẫn:

- Mày bỉ ổi đến độ có thể mang một đứa trẻ con ra hành hạ thế này sao?

- Với mày, tao cần gì làm quân tử. Và vì nó xui xẻo làm con mày nên mới thế thôi.

Duy tiến gần hơn về phía anh, chân hắn hơi tập tễnh. Cái tật đó do chính tay anh gây ra vào cái ngày anh phát hiện ra hắn đã dàn cảnh để phá anh và Nhi, khiến hai người phải lìa xa mãi mãi. Chính vì cái vết thương đó mà anh đã trả giá cho 15 tháng tù.

- Mày cần gì ở tao? Mày muốn trả thù à? Thằng bé này với tao không quan hệ gì…

- Không can hệ gì.- Duy ngửa mặt cười- Thế mà nó gọi mày bằng ba sao?

- Nó là trẻ con, đâu có nhận thức được gì. Có người kêu nó gọi là ba thì nhất định nó sẽ gọi. Dù sao tao cũng đến đây rồi, mày muốn sao cũng được, nhưng tao cần mày hứa danh dự sẽ đem đứa bé này về đúng với gia đình của nó.

- Được thôi, dù sao tao cũng không bỉ ổi như mày, một đứa bé mày cũng đang tâm hại chết. Nếu mày chịu nhảy xuống dưới kia, tao sẽ mang trả đứa bé này cho mẹ nó. Có phải là mụ đàn bà bán hoa không nhỉ?

Long nhìn xuống phía dưới thung lũng, mồ hôi ướt đầm cả người. Gã Duy này nhất định muốn anh phải chết rồi. Anh hối hận là đã không nói lại việc này cho ai biết. Có bao nhiêu lần anh phải đối mặt với cái chết rồi, mà sao lần này anh lại chần chừ đến thế. Phải chăng vì giờ đây anh mới phát hiện ra những điều quý giá nhất trong cuộc đời anh, và anh lưu luyến không lỡ rời xa.

Khánh Nam đã nín khóc, nhưng nếu anh đưa lại cho những người kia, thằng bé sẽ lại khóc thét lên ngay.

- Mày chọn đi. Nếu mày không chết ở đây thì sẽ là thằng bé đó.- Duy chỉ vào Khánh Nam.

- Yên tâm đi, tao nhất định sẽ làm những gì mày yêu cầu. Nhưng trước khi nhảy xuống đó, tao có vài chuyện muốn hỏi mày.

- Nói đi. Tao không hẹp hòi đến nỗi không đáp ứng được yêu cầu của một thằng sắp chết đâu.

- Mày là ai? Tao luôn tự hỏi điều này nhiều năm rồi. Tao không thể nhớ ra là đã gặp mày ở đâu, trong hoàn cảnh nào. Tại sao năm lần bảy lượt mày nhất định ép tao vào chỗ chết?

- Một câu hỏi rất hay.- Duy phá lên cười, nhưng trong mắt hắn lại hằn lên một nỗi đau mà chưa bao giờ nguôi ngoai trong hắn.- Mày dĩ nhiên không biết tao, nhưng tao thì biết mày, và tao căm ghét mày từ cái lúc còn chưa gặp mày cơ.

- Tại sao?

- Mày sẽ nghĩ gì nếu như cô gái mày yêu cả ngày chỉ kể với mày về một thằng đàn ông khác? Tao nghe cô ấy nói về mày nhiều đến phát ngán lên được, nhiều đến nỗi tao bắt đầu căm ghét và muốn mày không bao giờ trở về nữa.

- Mày đang nói tới ai?- Long thoáng giật mình. Anh mong là mình đoán sai.

- Dĩ nhiên là cô ấy, Linh. Tao hối hận là đã biết cô ấy quá muộn.

- Linh ư?- Anh lẩm bẩm.

Gã này muốn trả thù anh vì Linh sao? Anh gần như tái mặt đi :

- Vậy mày chính là cha của đứa bé trong bụng cô ấy? Là mày?- Long gầm lên làm bé Bin bị giật mình, nãy giờ nó bắt đầu lim dim ngủ trên vai anh.

- Phải chính là tao. Tao thực lòng yêu cô ấy. Cô ấy đến với tao cũng là tự nguyện, nhưng cô ấy lại không thể yêu tao trọn vẹn được. Tất cả cũng chỉ vì mày.- Mắt Duy bắt đầu đỏ ngầu.

- Linh không thể biết được rằng cô ấy lại trao thân cho kẻ đê tiện như mày.- Anh lắc đầu chua xót. Anh thương hại cho Linh, và thương hại cho kẻ si tình ngu ngốc đang đứng trước mặt mình.

- Tao đê tiện à? Còn mày thì sao? Mày trực tiếp là nguyên nhân gây ra cái chết của cô ấy, gián tiếp cướp đi đứa con của tao. Ngày hôm nay tao cũng chỉ muốn mày trải qua nỗi đau mất con mà thôi. Tao chỉ muốn mày biết cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ được những người quan trọng nhất của mình mà thôi.

- Mày nên nhớ rằng, cảm giác nhìn người mình yêu sống mà không phải ở bên mình còn đau hơn nhiều.- Anh cười chua chát.- Nhưng thôi, coi như hôm nay tao trả hết cho mày nợ nần tại đây. Hãy mang thằng bé này về chỗ ba mẹ nó ở khách sạn Hoa Đà Lạt.

Long trao bé Bin đang lim dim cho gã đứng cạnh anh trông chừng nãy giờ. Thằng bé giật mình thức giấc, nó lại khóc thét lên khi thấy người khác đang bế nó. Anh cố nén lòng không nhìn nó. Nó chới với tay về phía anh, miệng mếu máo. Anh tháo chiếc vòng ra, đeo lên cổ nó, khẽ hôn lên trán nó, thì thầm: «Ngoan nhé, con trai.»

Anh nhìn vẻ mặt háo hức một cách ác độc của Duy, thầm thương cho hắn, vì quá si tình mà phải sống như thế này bao nhiêu năm nay. Anh tiến dần về phía mép vách đá.

- Ba... ba ơi...- Tiếng bé Bin lọt đến tai anh làm anh chần chừ. Anh muốn sống nhìn đứa con trai của người anh yêu nhất lớn lên.

Nhưng anh không thể làm gì khác được. Nó sẽ thay anh sống nốt cuộc đời còn lại.

Nó sẽ thay anh chăm sóc cho Thảo Nhi.

Nó sẽ là một người đàn ông tốt hơn anh.

“Không...ng...ng...g...g...”

Một tiếng hét xé rách cả khoảng không gian tĩnh lặng của núi rừng, tiếng hét của bao nỗi đau, sự giằng xé và cả tình yêu nữa.

Thảo Nhi, quần áo, tay chân dính đầy đất đỏ, mắt sưng mọng lên vì khóc. Ở bên cạnh, Giang không ngừng liếc chừng về phía Khánh Nam, vừa giơ tay đỡ cô.

- Khoan đã...- Cô nói trong nước mắt.- Làm ơn dừng lại...

- Nhi...- Duy cau mày, chính hắn cũng bị sự xuất hiện của cô làm cho bất ngờ.- Tại sao em lại ở đây.

Không ai trả lời hắn, nhưng tiếng khóc thét dữ dội của đứa trẻ khiến hắn nhận ra vấn đề.

- Mẹ...mẹ ơi...mẹ ơi...

- Nó là con em sao?- Hắn hỏi.- Là con của em và hắn sao?

- Không phải. Khánh Nam là con của tôi và người khác. Làm ơn hãy trả con lại cho tôi.- Cô nhìn con, lòng đau như xé khi thấy nó đã khản cả giọng gọi cô.- Đừng mang con tôi vào ân oán của các người. Hãy đưa nó lại cho tôi.

- Tôi sẽ trả nó lại cho em...- Duy mím môi- Nhưng đó là sau khi hắn nhảy xuống.

- Không...- Cô lắc đầu nhìn Duy- Anh không thể làm như thế. Anh ấy đã trả giá quá cao rồi, anh còn ép anh ấy mãi làm gì.

- Lựa chọn đi, mày hay đứa con của người đàn bà mày yêu.- Hắn nhìn anh như giục.

Long nhích thêm một bước.

- Nếu anh ấy nhảy xuống đó, thì người nhảy tiếp theo sẽ là tôi…- Cô gào lên.

- Không.- Long lắc đầu- Hãy mang Khánh Nam về và chăm sóc nó cẩn thận- Không có anh, em sẽ mãi mãi được yên bình.

- Nếu anh ấy nhảy xuống, tôi nhất định sẽ đi theo anh ấy để trả nợ cho anh ấy. Năm xưa nếu tôi đừng xen vào chuyện của hai người, thì anh còn có cơ hội đến đây trả thù sao? Anh ấy đã một lần suýt chết vì anh. Bạn anh ấy cũng thế… Anh cho rằng như thế là không đau khổ sao? Cảm giác có người vì mình mà có chuyện khó chịu vô cùng.- Cô đặt tay lên ngực- Tôi biết anh là người tốt. Những bức ảnh của anh đều rất chân thật, nếu không phải là người tốt, thì anh không thể chụp được những bức ảnh có hồn ấy.

- Không… tôi không phải người tốt…- Duy cười cay đắng- Tôi không phải là một thằng đàn ông. Đến cô gái tôi yêu và đứa con của tôi mà tôi cũng không bảo vệ được, tôi chỉ là đồ bỏ đi.

- Cha mẹ đứa trẻ đến rồi, hãy đưa con cho họ. Sau đó tao với mày sẽ giải quyết nợ cũ.- Long nói bằng giọng bình tĩnh. Sự xuất hiện của Thảo Nhi làm anh bình tâm hơn.

- Mày còn chưa nhảy xuống đó sao?- Duy nhìn anh bằng đôi mắt lúc này chỉ có sự căm thù tột độ.

- Tao đã nói là tao sẽ trả hết nợ nần cho mày, trước hết hãy đưa con cho họ để họ xuống núi. Tao không muốn cô ấy nhìn thấy tao chết.

Thảo Nhi khóc ngất đi trong tay Giang khi nhìn thấy đứa con đang đòi mình, và người đàn ông mình yêu đang đối mặt với nguy hiểm. Cô không biết phải làm gì để ngăn cho cảnh này đừng tiếp diễn nữa.

- Nếu mày còn nhớ rằng cô ấy là người đã từng không tiếc thân mình để cứu mày từ tay tao, thì mày hãy trả lại đứa bé cho cô ấy. Vì sự ích kỷ của hai thằng đàn ông như tao và mày mà cuộc đời cô ấy đã trải qua quá nhiều cay đắng rồi. Hãy để cô ấy được sống bình yên những tháng ngày còn lại.

Duy suy nghĩ khá lâu, hắn liếc mắt nhìn Thảo Nhi rồi hất đầu ra hiệu cho đàn em trao đứa con lại cho cô. Hắn biết Long là người khôn ngoan và rất có thể sẽ giở trò. Nhưng không hiểu sao lần này hắn lại muốn tin kẻ thù của mình.

Thảo Nhi ôm lấy con, sự sống của cô, tình yêu của cô và cả thế giới của cô. Trưa nay, khi đi đón con ở nhà trẻ, cô được thông báo đã có người đến đón con trai mình. Cô gần như ngất đi khi nghe được tin đó. Không có một tin gì từ con, tất cả nhân viên khách sạn náo loạn lên để đi dò xét, công an cũng vào cuộc. Nhưng những kẻ bắt cóc không hiểu sao không liên lạc lại đòi tiền chuộc. Người ta còn nghĩ đến trường hợp đứa trẻ bị bắt để bán đi.

- Anh hãy đưa cô ấy xuống đi.- Long nói với Giang.

Mặc dù chưa tiếp xúc với anh ta được bao lâu nhưng anh biết chắc rằng người đàn ông đó đáng tin cậy để Nhi có thể dựa dẫm.

- Em không đi đâu hết.- Nhi lắc đầu.- Em nhất định sẽ không đi đâu hết.

Đúng lúc này, có tiếng loa gọi từ ngay phía sau:

- Tất cả đứng im, khu vực này đã được bao vây.

Cảnh sát đã tìm đến.

Long quay sang hét to khi ba người bên Duy còn đang ngơ ngác:

- Mau chạy đi, chạy đến chỗ họ nhanh lên.

Giang hiểu ý vội kéo mẹ con Nhi lùi trở xuống. Không bận tâm đến họ nữa, Duy nhìn anh rồi lao đến ôm lấy anh, cả hai ngã về phía mép núi đá, lăn vài vòng rồi biến mất. Cả hai đều rơi xuống thung lũng phía dưới.

- Không…không…ng.- Thảo Nhi hét lên, cô giằng mạnh ra khỏi tay Giang định lao đến nhưng anh đã giữ chặt không để cô chạy đi. Bé Bin khóc thét lên trong tay cô.

Hai gã đàn em của Duy cũng mất hết tinh thần, tìm đường tháo chạy, nhưng không còn kịp nữa, bọn họ bị tóm gọn ngay sau đó.

Thảo Nhi thấy đất trời chao đảo rồi cô ngất ngay trong tay Giang.

Chương 08 End

Trời đã tang tảng sáng. Quay sang kéo chăn cho Diễm Phương và Khánh Nam xong, Thảo Nhi vùng dậy. Cô đã quen dậy sớm như thế này từ ba năm nay. Bình minh ở nông trường lúc nào cũng tuyệt. Sương sớm vẫn mờ mịt. Khoác chiếc áo gió lên người, cô tiến về phía hồ sen. Sáng nào cô cũng ra đây để lấy nước sương pha trà. Không chỉ trà Bảo Ngọc Trân Châu mà loại trà nào làm từ chè Trân Châu khi pha với loại nước này đều cho mùi vị rất đặc biệt.

Long đã đi được một tuần nhưng dư vị từ nụ hôn bất ngờ của anh vẫn chưa tan biến trong cô. Cô đã cố ghìm lòng, nhưng hình như nó chẳng còn tác dụng gì nữa. Trái tim cô vẫn đập mạnh khi gặp lại anh. Lòng cô vẫn còn khao khát anh. Cô nhớ đến phát điên nụ cười của anh, ánh mắt dịu dàng của anh, vòng tay ấm áp của anh và cả nụ hôn dài đam mê đến bất tận nữa. Ba năm qua cô đã sống và ôm ấp những kỉ niệm đó trong lòng. Mỗi lần nhìn con, cô lại nhớ anh đến phát điên.

Nhưng việc trở về bên anh lại là một chuyện khác. Anh cũng có gia đình riêng và cô không muốn anh rũ bỏ trách nhiệm với gia đình ấy vì hai mẹ con cô. Chính bản thân cô cũng sợ sau này sẽ lại phải đau khổ. Vết thương lòng trong quá khứ quá lớn, lớn đến nỗi đến giờ cô vẫn bị ám ảnh. Cô cũng đã từng nghĩ đến việc kết hôn với Giang, nhưng mỗi lần như vậy, cái đêm kinh hoàng ấy lại hiện về, và cô cảm thấy sợ gần bất kì người đàn ông nào. Nghĩ đến chuyện đó, cô lại khẽ run lên.

Sau cái đêm cuối bên Long, dù cảm nhận được tình yêu của anh, biết được một sự thật là hai người còn cần nhau, nhưng cô vẫn quyết định ra đi vào lúc bình minh, khi anh còn say trong giấc ngủ. Cảm giác ái ân nồng nàn từ người đàn ông tuyệt vời nhất không thể thắng được quyết tâm trong lòng cô. Anh sẽ kết hôn, đó là một sự thật mà cô không thể nào phá vỡ được. Cô không muốn anh trở thành người vô trách nhiệm, và hơn hết, cô lại sợ sẽ có một bi kịch nữa giống như chuyện của Linh. Khi đó, cả hai sẽ chẳng được yên trong lòng mà đến với nhau. Cô đã lặng lẽ bỏ đi, với đôi mắt đẫm nước mắt và trái tim đau như xé.

Ga Hà Nội sáng sớm đã đông đúc. Trời mưa càng làm mọi thứ như vội vã và u ám hơn. Nhi thấy lòng tê tái giữa sáng mùa hè ấy. Chưa bao giờ cô có một kỉ niệm vui giữa trời mưa. Mưa luôn chứng kiến nước mắt cô rơi kể từ cái ngày cô biết yêu anh.

Thảo Nhi lầm lũi bước đi giữa dòng người đang cuồn cuộn đổ về phía sân ga. Chuyến tàu sớm nay sẽ đưa cô rời xa anh mãi mãi. Từ nay, cuộc sống của cô sẽ không còn hình bóng anh nữa. Cô phải quên anh đi và bắt đầu lại cuộc sống của mình.

Phải đi.

Cô không biết nếu không gặp Diễm Phương, không gặp Giang, và không được ông Phi Long giúp đỡ thì liệu giờ này mẹ con cô đang ở nơi nào? Cô mang ơn họ biết bao nhiêu. Họ đã hồi sinh cô, đã cho mẹ con cô một nơi chốn bình an và phẳng lặng.

Nhưng sự xuất hiện của Long đã phá vỡ cái phẳng lặng yên ổn trong cô bấy lâu. Cô lại mâu thuẫn, lại đấu tranh với chính mình, lại muốn vùng vẫy thoát khỏi lối sống quen thuộc để đến với anh. Cô còn yêu anh. Tình yêu đó chưa bao giờ hết. Mỗi lần nhìn vào tấm hình trong tờ tạp chí mà cô cố tình lưu lại và giữ gìn, cô lại nhớ về anh. Cảm giác xa anh như mới từ ngày hôm qua vậy.

Một tiếng soạt ở phía sau lưng làm cô giật bắn. Cô quay lại, tim muốn bắn ra ngoài khi thấy anh đang ở phía sau. Làm sao mà mới sáng sớm như vậy anh đã có mặt ở đây được?

- Làm gì thấy anh mà như thấy ma thế?- Long tiến lại phía cô cười.

- Không có… sao anh lại ở đây?

- Ờ thì có việc qua đây tìm em.- Anh vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi.

- Anh đã lái xe từ thành phố mấy tiếng đồng hồ về đây ư? Sao không để ban ngày rồi đi. Đi đêm đường núi nguy hiểm lắm.- Cô lại quay ra phía bờ đầm, không dám nhìn vào mắt anh.

- Tất nhiên là không.- Anh nhún vai- Anh sống ở gần đây mà.

Nhi quay sang nhìn anh lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nhưng rồi cô bình thản lại, Hải Long xưa nay có gì mà không làm được đâu.

- Anh mua lại đất của ai vậy?

- Anh có mua đâu… Anh đổi cho người ta đấy chứ. Cả tuần rồi anh bận sửa lại ngôi nhà nên cũng bận…

- Vậy chứ có việc gì mà phải sang đây từ sớm vậy?

- Mời em với gia đình chú Long qua đó ăn tân gia, coi như nhận hàng xóm luôn.

- Được thôi… Em sẽ nói lại với ba em. Anh định đưa cả nhà về đây sống sao? Chị ấy đồng ý về nơi tẻ nhạt này à?

- Anh biết nơi nào tốt nhất cho vợ anh mà… Thế nhé! Anh về đây. Giờ anh phải về thành phố giải quyết ít việc. Đây là thiệp mời nè, trong có địa chỉ rồi đó.

Thảo Nhi còn đang đọc những dòng chữ trên thiệp mời đó thì anh đã đi mất rồi. Cô sẽ phải đến sao? Liệu cô có đủ dũng cảm để đối mặt được với My Vân hay không? Thảo Nhi khẽ thở dài.

*

Chiếc xe ô tô chở ông Phi Long, Giang và Thảo Nhi đến ngôi nhà hàng xóm mới cách nông trường 2km, mỗi người hình như đều có một tâm trạng riêng. Người bộc lộ tâm trạng ấy ra rõ nhất là Thảo Nhi. Cô liên tục thở dài. Cô đã quyết định sẽ không mang Khánh Nam đến chỗ Long, vì cô lo sợ rằng sự tồn tại của đứa bé sẽ làm mọi chuyện rối lên.

Vừa đến cổng ngôi nhà mà trước đây thuộc quyền sở hữu của một gia đình cũng làm nghề trồng chè như gia đình ông Phi Long, nhưng quy mô nhỏ hơn, ba người đã sửng sốt khi nhìn thấy tấm biển bên cạnh cái cổng cao đề tên: “Biệt thự Hoàng Dương”. Khuôn viên ngôi biệt thự trồng toàn hoa hướng dương, điều mà một tuần trước đây không một ai nhìn thấy. Trong khoảng sân rộng có hơn chục chiếc xe đậu. Nổi bật nhất tất nhiên là Windy, chiếc xe nổi tiếng mà Long thừa kế theo di chúc của Max Willer, chồng dì Lan. Những chiếc xe còn lại tất nhiên là của hội đua xe. Chỉ thiếu Stylish Girl là đủ quân số.

Bữa tiệc được tổ chức tại vườn sau, giữa một không gian toàn hoa hướng dương. Vừa nhìn thấy Nhi, người hét lên trước nhất là Tú Linh. Cô ngạc nhiên khi thấy chị tiến lại ôm lấy cô với cái bụng to đùng. Tú Linh đang có thai.

- Trời ơi, em ở đây sao? Mọi người tìm em suốt ba năm nay.

Mọi người trong hội đua xe cũng vây lấy hỏi han cô tới tấp. Cô chỉ biết cười trừ trước sự quan tâm của họ. Cô không thấy Long hay My Vân đâu, có thể họ ở bên trong chuẩn bị bữa tiệc.

Cô nói lời chúc mừng muộn màng đến Khánh và Tú Linh. Họ có vẻ rất hạnh phúc. Những người bạn trong hội đua xe của Long thì vẫn vui vẻ như xưa, chỉ có điều họ già đi hơn một chút.

15 phút sau khi cô cùng hai bố con ông Phi Long đến, Long mới xuất hiện. Nhưng đi cùng anh không phải là My Vân mà là mẹ anh. Cô suýt té xỉu khi anh đang bế Khánh Nam trên tay. Thằng bé thích thú cầm quả táo đỏ trên tay, chẳng để ý gì đến xung quanh nữa. Cô vội tiến đến, chào mẹ anh và nói khẽ:

- Sao anh lại đưa Bin đến đây?

- Ơ hay, anh biết nhất định em sẽ để nó ở nhà mà. Đông vui thế này mà không cho nó đến à?

- Mau đưa con cho em.

Cô bế lấy thằng bé, lùi lại nhưng mọi người đã đưa mắt nhìn nhau tò mò, rồi xúm lại quanh hai mẹ con cô.

- Hai người... hai người...- Tú Linh lắp bắp sửng sốt.- Thằng bé này là con hai người hả?

Long cười chuyển chủ đề:

- Nào mọi người, chúng ta bắt đầu nhỉ?

Trong khi mọi người bắt đầu đi vòng quanh nói chuyện, bà Liên lại gần chỗ mẹ con Thảo Nhi đang đứng. Cô đang ngạc nhiên là chưa thấy sự xuất hiện của My Vân.

- Bác có thể nói chuyện với con một chút được chứ?

- Ơ dạ...- Cô bối rối gật đầu.

- Con có thể để thằng bé tự do chạy nhảy, ở đây rất an toàn mà.- bà tủm tỉm cười.

Thảo Nhi cho con mình đứng xuống bãi cỏ, nó lập tức chạy về phía Long và Giang đang đứng nói chuyện.

- Chắc nuôi con một mình vất vả lắm đúng không?- Bà cắt đứt ánh nhìn của cô về phía đứa con.

- Dạ, cháu cũng được mọi người giúp đỡ rất nhiều.

- Bác đã nghe Phong kể hết chuyện của con rồi. Tại sao ngay từ đầu con không đi tìm nó?

- Dạ...- Cô cúi mặt ấp úng.

- Con có biết nó cũng khổ như con trong ba năm qua không?- Bà nhỏ nhẹ, nhưng giọng lại có âm điệu trách móc.- Con đi rồi, nó cũng vào tù 15 tháng vì tội cố ý gáy thương tích cho người khác.

- Bác nói sao ạ?- Cô tái mặt hỏi.

- Ra tù, nó đã phải chạy trốn đám cưới của mình để đến một đất nước xa xôi khác. Nếu không phải vì Khánh và Linh lấy nhau, bác cũng không biết khi nào nó mới chịu trở về.

- Con không biết những điều đó.- Mắt cô rưng rưng như sắp khóc.- Con cứ nghĩ là anh ấy phải đang sống rất hạnh phúc bên chị Vân.

- Bác cũng không thích nói dông dài với con. Bây giờ con cũng đã đủ trưởng thành để hiểu mọi chuyện rồi. My Vân đã sang Nhật cùng chồng nó. Còn con và Phong cũng nên đoàn tụ để cho bé Bin có một gia đình thực sự đi.

- Bác, cháu...- Cô ấp úng không nói nên lời trước người phụ nữ bao dung ấy.

- Còn cháu bác gì nữa hả con...- Bà nắm lấy tay cô cười- Từ lâu ta đã coi con như con dâu trong nhà rồi. Đã đến lúc con phải để Phong có cơ hội bù đắp cho con để chuộc những lỗi lầm vụng dại của nó chứ.

Cô cúi đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, không biết Long đã đến bên mình từ lúc nào. Bà Liên mỉm cười đặt tay cô vào tay anh:

- Mẹ mừng cho sự đoàn viên này. Hai con hãy nhìn nhau mà sống, phải bù đắp cho 3 năm qua.

Rồi bà bỏ đi, để mặc hai người với nhau.

- Này...- Long lên tiếng bằng cái giọng ngày xưa anh hay gọi cô.

Lặng im.

- Ngẩng đầu anh bảo...

Anh nâng cằm cô lên.

- Mẹ anh bắt nạt em à? Để anh hỏi cho ra lẽ chuyện này mới được...

- Không phải.- Cô giữ lấy tay anh.

- Thế nín đi. Tiệc vui mà em khóc như con nít ấy.

- Tại sao anh không nói với em mọi chuyện...

Long ngẩn ra, rồi như hiểu câu hỏi của cô, anh phá ra cười :

- Trừng phạt em. Ai kêu em giấu thằng quý tử kia đi làm gì.

- Anh...- Cô lườm.

- Lấy anh nhé! À mà quên, em làm gì có lựa chọn nào khác đâu. Khánh Nam ở đây thì em có chạy đằng trời. Thôi nín đi. Anh đã nhờ Diễm Phương dọn đồ của em qua đây rồi. Từ nay cả nhà mình sẽ ở tại đây cho đến khi Bin đến tuổi đi học. Em vẫn có thể về thăm bố mẹ nuôi của em được.

Cô chỉ còn biết gật đầu trước lời anh nói.

- Hai tuần nữa chúng ta sẽ về Bắc. Anh nghĩ bố mẹ em ở ngoài ấy cũng mong gặp em lắm. Mình sẽ làm đám cưới ở đó. Nhiệm vụ của em bây giờ là tĩnh dưỡng để có sức khỏe tốt nhất trước khi chính thức làm cô dâu của anh, biết chưa?

Anh véo mũi cô cười.

Khánh bế bé Bin đến gần hai người cười:

- Gớm quá đấy! Tao cứ tưởng tao ăn đứt mày ở cái khoản lấy vợ có con, không ngờ mày còn đi trước tao xa thế. Phục vợ chồng mày quá đấy nhé!

- Tao lúc nào chả giỏi...- Long cười vang.

- Bin này...- Khánh nói với thằng bé- Con có đồng ý làm con rể tương lai của chú không?

- Dạ có ạ...- Thằng nhóc gật đầu ngây thơ, tay nó vẫn còn đang cầm chiếc xe đồ chơi ba nó cho.

- Ơ hay cái thằng này- Long kêu lên- Lỡ đâu con mày xấu hoắc và lại nghịch như quỷ giống Tú Linh nữa thì thằng nhỏ này làm sao mà đỡ nổi. Con trai tao rồi cũng đẹp trai ngời ngời như bố nó đây này...

- Tao thích thằng nhóc này nên nhất định phải làm sui với mày. Em đồng ý nhé Nhi! Em cứ quyết đi, đố nó dám cãi em đấy.- Khánh nháy mắt với cô, cứ đồng ý thế nhé!

Nhi cúi đầu cười. Hạnh phúc đã trở lại, và cô sẽ không để vụt mất thêm một lần nào nữa.

*

Hai tuần sau...

Thảo Nhi đến chào gia đình ông Phi Long lần cuối trước khi Long đưa cô và Khánh Nam về Bắc. Đây là nơi đã hồi sinh cô, và là gia đình thứ hai của cô.

Ông Phi Long để Nhi cùng vợ làm cơm tối, ông gọi Long lên phòng làm việc của mình.

Gương mặt ông có vẻ trầm ngâm ghê lắm. Chẳng ai biết trong bữa tiệc hôm trước, ông và bà Liên đã nói với nhau chuyện gì mà mất hơn một tiếng đồng hồ.

- Tụi con hy vọng ba má, anh Giang và chị Phương sẽ ra Hà Nội chuyến này.- Long nói với ông.

- Ta nhất định sẽ ra Hà Nội một lần- Ông gật đầu- Từ nay con hãy chăm sóc Nhi và thằng nhỏ. Mẹ con nó đã vất vả nhiều rồi.

- Ba yên tâm, đó là điều con nhất định sẽ làm được.

- Ta gọi con lên đây để nói với con chuyện khác... Ta có vật này muốn tặng hai con làm quà cưới.

Ông nói và đặt một hộp nhỏ khảm ngọc trai rất đẹp về phía anh. Ông tiếp:

- Con hãy nhận lấy nó, vì ta nghĩ đã đến lúc mọi thứ cần phải trở về với vị trí của nó.

Long ngạc nhiên nhìn ông. Anh tò mò cầm nó lên và mở ra. Anh trợn mắt, suýt đánh rơi chiếc hộp khi nhận ra bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim, trên mặt có ba viên kim cương, giống hệt chiếc nhẫn của dì Lan.

Nông trường Phi Long.

Những đồi chè.

Sở thích của dì Lan.

Người đàn ông mà anh cố tình lấy tên giống như thế.

Mọi thứ rõ ràng đến trần trụi trước mắt anh.

- Ba…ba chính là…- Anh nhìn ông, lắp bắp.

- Ta chính là người đàn ông đã phụ lòng dì con.- Ông buồn bã đáp. Những kỉ niệm của quá khứ lại hiển hiện trong ông.

Ông nhìn anh, tiếp:

- Chiếc nhẫn này, cùng với chiếc nhẫn của dì con vốn là một cặp. Bọn ta yêu nhau khi ta học ở Sài Gòn và ta đã quyết tâm đi đến hôn nhân với cô ấy. Nhưng có một trở ngại, đó là ba má muốn ta về nông trường quản lý, còn cô ấy muốn sống ở thành phố. Ta buộc phải lựa chọn gia đình hoặc cô ấy. Sau đó mẹ ta ốm nặng, ta phải về và cưới người con dâu mà bà ưng ý chọn cho ta.

Cô ấy bỏ ra Hà Nội. Sau này tình cờ gặp lại, cô ấy lúc này đã có gia đình, ta có nghe nói về đứa con vắn số của bọn ta. Ta thấy có lỗi với cô ấy rất nhiều. Khi Thảo Nhi đến đây, khi nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ nó, ta cứ nghĩ nó là con của cô ấy, mặc dù ta không tìm thấy điểm nào giống nhau giữa họ. Ta không thể bù đắp cho cô ấy, nhưng ta muốn che chở cho người mang trên mình chiếc nhẫn mà có lẽ phải là người rất quan trọng cô ấy mới trao lại cho.

Chỉ khi con xuất hiện, chỉ khi nhìn thấy con, ta mới hiểu ra mọi chuyện. Con quả nhiên rất giống với cô ấy… Ta cũng đã nói chuyện với mẹ con, xin mẹ con tha thứ về chuyện năm xưa. Giờ đây ta cũng xin con tha thứ cho sự hèn yếu của ta khi đó. Có lẽ trong tình cảm, ta không mạnh mẽ được như con.

Long sững sờ, lặng ngắt. Đến giờ anh vẫn chưa hết ngỡ ngàng với những gì anh vừa nghe thấy. Anh nên làm gì đây? Oán trách người đàn ông này ư? Ông đã phụ dì anh, đã làm trái tim dì chết dần theo năm tháng vì thương nhớ ông. Nhưng ông cũng là người đã cứu vớt Thảo Nhi, người phụ nữ quan trọng của cuộc đời anh, không thua dì Lan.

Suy cho cùng. Tất cả là số phận.

- Ba à…- Anh nhìn thẳng vào ông- Ba hãy quên chuyện cũ đi. Cặp nhẫn của ba và dì năm xưa, chúng con nhất định sẽ cho chúng được đoàn tụ.

Anh gật đầu nhìn ông mỉm cười.

Phải, nhất định sẽ hạnh phúc.

Hạnh phúc thay cho cả những người đã đau khổ.

Dì. Ông Phi Long. Duy. Linh.

Họ sẽ vẫn tiếp tục sống…

Vì đơn giản, đó là tình yêu.

Đọc tiếp: Phần 2: Yêu không hối tiếc


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen