logo thich truyen, thichtruyen.vn

Chân ngắn sao phải xoắn - Chương 1

19/08/2013, lúc 23:11 |
CHƯƠNG 1: XẤU MÀ BIẾT PHẤN ĐẤU

Tôi, quần cộc, áo cộc, mặt đen, đang ngửa mặt, giương hết cỡ đôi mắt híp như sợi chỉ của mình lên ngắm những tán lá sấu to xòe ra dọc đường. Bỗng “bép” một tiếng, có gì đó vừa đậu xuống má tôi, tôi đưa tay lên vuốt và hét lên “ Tổ sư !”. Tôi phanh kít lại, rút trong túi ra cái khăn lau kính và lau liên hồi lên mặt. Cú đỉn thật, tôi lầm bầm nguyền rủa và phóng xe đi tiếp, thật đúng là ở đời chẳng có cái gì tự nhiên trên trời rơi xuống, mà nếu có thì 99% là phân chim và 1% còn lại chắc chắn là… nước tiểu của chim. Và vô phúc thay, tôi vừa dính phải cái thứ 99 % kia. Mất toi một ngày lãng xờ mạn.

Tôi, 25 tuổi và xin nhắc lại lần nữa, mặt đen, mắt híp. Nhan sắc thuộc dạng khó cải tạo, bởi ngoài làn da điển hình của Bao Công và đôi mắt sợi chỉ của nàngTây Thi Đậu Phụng ra, thì phải nói rõ thêm một chân lý nữa, đó là dù sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng cặp chân của tôi thì mãi mãi dừng lại ở 89 phân. Dù vậy, tôi chả bao giờ thấy phiền lòng , nói một cách rất rất khiêm tốn thì tôi tự nhận thấy mình có duyên, chỉ có điều, cái nét duyên dáng đó nó vẫn đang ở dạng hết sức tiềm ẩn, mà cho đến hiện nay, chưa có ai ngoài tôi khám phá ra nó.

Đang hậm hực lao xe đi thì có tiếng còi chói tai vang lên, tôi chửi thầm “ Tổ cha đứa nào ra đường đá bóng rồi lại còn thổi còn điếc cả…” . Chưa kịp dứt câu thì anh áo vàng, đội mũ chỉnh tề dùng gậy ra hiệu cho tôi dừng lại. Ối, nguy rồi, mình làm gì mà bị Công an giao thông hỏi thăm thế này ? Ngó trước, ngó sau chẳng có ai, tôi đoán chắc là mình dính rồi. Ngoan ngoãn theo anh áo vàng dắt xe vào lề đường, nhưng tôi vẫn tranh thủ liếc qua khuôn mặt của anh chàng, tôi có thói quen liếc nhìn người khác để thăm dò phản ứng. Ôi trời, tôi quá choáng váng, suýt nữa tôi đã thốt lên “ Mẹ ơi, đẹp trai như siêu mẫu ” . May mà tôi kịp ngậm mồm đúng lúc chứ không thì tanh bành hết mọi thứ. Khổ, phải nói thật là tôi luôn tự cho mình là người kiên định, có lập trường vững vàng vì thế đừng hòng có loại thói hư tật xấu nào đốn ngã được tôi. Tất nhiên, nếu đó là một chàng trai đẹp trai hào hoa thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Có vấn đề gì đâu, với tôi, hám sắc không phải là tội lỗi thế nên dù bị đốn lên đốn xuống vài trăm lần tôi vẫn luôn luôn giữ lập trường kiên định rằng nếu có một nghìn lần nữa, mình vẫn sẽ tự ngã vào trai đẹp như chưa từng có vài trăm lần bị đốn trước đó.

- Đề nghị chị cho tôi xem giấy tờ !

Giọng nói trầm ấm vang lên, tôi giật mình, cố tạo một vẻ mặt tội nghiệp và đáng thương nhất ( Mặc dù, thằng Cây Sậy, bạn tôi thường nói, nhìn mặt tôi lúc đó rất muốn ói) . Kệ, ói cũng được, nôn cũng được, miễn là ói xong anh ta tha cho tôi là tốt lắm rồi.

- Giấy…. tờ… ạ ! Đây, anh xem đi ạ .

Từ thời cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa bao giờ tôi phải méo mồm thêm nhiều tự “ạ” như thế. Nhưng chẳng sao, nếu được tha mà méo mồm một tí thì tôi cũng coi như đó là sự hi sinh oanh liệt của mình. Trong lúc anh ta đang nhíu mày xem giấy tờ thì tôi liếc trộm biển tên trên áo anh ta. Bất chợt, tôi phá ra cười, anh ta ngẩng đầu lên, nghiêm mặt nhìn tôi. Trời ơi, người gì mà đẹp trai quá đáng, mặt càng nghiêm nghị càng đẹp trai, tôi lại cố gắng kìm mình lại, nói một cách nhỏ nhẹ nhất có thể.

- Xin lỗi…. tại tên anh…. Ha ha ha… ha

Chết tiệt, tôi lại không kiềm chế được nữa rồi. Đấy, một trong những thói quen đáng yêu nhất mà tôi có đó là không bao giờ nhịn được cười một khi đã ngoác mồm ra. Anh ta đỏ mặt, hơi lúng túng nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Tên tôi thì sao ?

- Ha ha…. Vương Lực Hoành ? Bố mẹ anh tưởng anh sẽ đẹp trai và nổi tiếng giống như ca sĩ Vương Lực Hoành chắc !

- Cô…

Tôi thấy mặt anh ta sầm lại, thôi chết cha rồi, tôi lại đắc tội với hắn rồi, làm sao mà xin xỏ được đây. Tôi cúi xuống thật thấp như tỏ ý mình đã biết lỗi, ( Nhưng thực chất, tôi không muốn anh ta biết rằng tôi vẫn đang rất buồn cười) . Anh ta lừ mắt nhìn tôi, rồi thản nhiên rút biên bản từ trong túi ra, đặt lên yên xe.

- Cô biết mình vi phạm gì rồi chứ !

- Ơ… tôi làm sao mà biết được … ( Thực ra khi nhìn thấy không có ai đi cạnh mình là tôi biết mình đã gây ra tội gì rồi)

- Vượt đèn đỏ ! Anh ta lạnh lùng nói.

Tôi lại nở sẵn một nụ cười tôi cho là duyên dáng nhất. Anh ta lườm tôi, rồi cúi xuống đặt bút vào giấy phạt.

- Tên cô là gì ?

- Đỗ Tiến Phương !

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, nhìn gì mà nhìn, chưa bao giờ thấy con gái duyên dáng, mắt híp như tôi chắc. À, mà cũng có thể, anh ta bị nụ cười của tôi hớp hồn.

- Tên gì mà… như đàn ông !

Tôi chợt nhớ ra, ôi chết rồi, hắn ta hỏi tên mình để ghi vào giấy phạt, tôi cuống cuồng khuyến mại thêm một nụ cười xinh đẹp thầm cầu mong anh ta sẽ khoan dung độ lượng. Nhưng mặc cho tôi cười đến méo mồm lần thứ N thì anh ta vẫn không mảy may mềm lòng. Vương Lực Hoành, dù tên anh có giống ca sĩ mà tôi hâm mộ thì tôi vẫn nguyền rủa anh, tại sao anh không bị nụ cười đẹp như thiên thần của tôi quyến rũ chứ. Dù mắt tôi có híp thật thì ngoài điều đó ra tôi vẫn rất xinh đẹp cơ mà. Thật là bất công, à không, thật là bất nhẫn, quá bất nhẫn với một kiều nữ như tôi. Mặc cho tôi thầm nguyền rủa, anh ta xé roẹt giấy phạt đưa cho tôi. Thế là hết, tạm chia tay con bọ hung ghẻ hai mươi ngày và một cơ số tiền phạt. Thật là một ngày đen đủi. Tại sao trời sinh ra Đỗ Tiến Phương này lại sinh ra thêm một thằng cha Vương Lực Hoành làm gì chứ. Lão Hoành chết dẫm, lão Hoành ngớ ngẩn… Tôi thầm chửi rủa anh ta. Nhưng anh ta lại nhìn tôi mỉm cười, thế là tôi… chết lịm. Đấy, đến chết vẫn còn háo sắc là thế đấy! .

- Cô có cần người đưa về không ? . Hắn ta hỏi tôi.

Hừ, cuối cùng thì hắn cũng nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn của mình, tôi cười thầm, chắc hắn muốn đưa mình về nhà đây, đồ cáo già, đừng hòng lừa tôi, ( đấy là nghĩ thế, nhưng trong đầu tôi đã kịp vẽ ra viễn cảnh hắn chạy theo năn nỉ được đưa tôi về. ). Tôi cố làm ra vẻ tức giận và lạnh lùng.

- Anh nghĩ là anh được phép đưa tôi về chắc ? Còn lâu nhé, anh không phải là đối tượng được nhận đặc quyền đó đâu.

Anh ta trố mắt nhìn tôi từ đầu đến chân .

- Làm gì mà cáu thế ! Tôi chỉ định chỉ cho cô là bên kia đường có xe ôm thôi mà !

Ối, trời đất quỷ thần, mặt tôi đỏ dừ, giá mà lúc đó có cái bao tải đựng rác ở đó tôi cũng nguyện chui đầu vào mất. Sau vài giây định thần, tôi cố tỏ ra lạnh lùng và kiêu hãnh ( ấy là tôi nghĩ thế) .

- Khỏi cần, tôi tự đi bộ !

Tôi cố ý đi thật nhanh để anh ta không nhìn được cái mặt đã ỉu như quả cà chua ngâm nước nóng của mình. Tôi mang khuôn mặt ấy cả ngày hôm đó, và ngầm thề rằng, “Vương Lực Hoành ! Tôi sẽ trả thù” , mặc dù tôi chả biết phải trả thù hắn như thế nào. Nhưng kệ, thề được thì cứ thề, còn làm được hay không thì cứ thề đã rồi tính.

Mọi chuyện rồi cũng qua, dù tôi bị giữ xe nhưng tôi chả phải cuốc bộ ngày nào. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình phải cảm ơn số phận vì đã cho tôi hai thằng bạn thân như lúc này, một thằng nhận nhiệm vụ chở tôi mỗi khi tôi cần đi chơi, chả phải vì nó tốt đẹp gì đâu, mà nó cũng ham chơi như tôi. Từ bé, tôi vẫn gọi nó là Cây Sậy tại nó cao và gầy lêu đêu. Thằng còn lại, tôi gọi là Bi Ve vì nó tròn tròn nhưng tính tình trong veo, dễ thương. Bi Ve chuyên chở tôi đi học, vì Bi Ve học cùng trường với tôi. Những ngày còn lại, khi muốn đi đâu tôi lại nhảy xe buýt. Và mối thâm thù với viên cảnh sát giao thông Vương Lực Hoành cũng phai nhạt dần theo thời gian. Đấy, tính tôi được cái chả thù dai bao giờ, chẳng qua tôi mắc bệnh nhớ lâu, cái gì đáng nhớ thì tôi không thể nào nhớ được ( ví dụ như lịch học, như lời dặn của mẹ..) nhưng những thứ như quán café nào ngon, chơi chỗ nào sướng, hay ai làm tôi giận thì tôi nằm lòng vanh vách. Mẹ tôi thường thở dài nói, “tao chả hiểu vì sao mày lại đỗ đại học”. Rồi sau này, khi tôi được tuyển thẳng lên học cao học, mẹ tôi lại nói “ Tao chẳng hiểu tại sao mày lại học được cao học“. Ơ hay, mẹ là mẹ con, mẹ không hiểu thì thôi chứ hỏi con làm gì, con còn chẳng hiểu nữa là. Nói vậy thôi, chứ tôi chơi ra chơi mà học cũng ra … chơi hết. Tôi vốn thông minh từ bé, nên chẳng cần học nhiều mà kỳ thi nào tôi cũng vượt qua hết, (Thực ra, một tuần hoặc một tháng trước khi thi tôi mới học mà lúc đó, tôi học hộc cả máu mồm chứ chẳng chơi đâu ) . Nói chung, may mà tôi học giỏi, vì thế mẹ tôi cuối cùng cũng vớt vát được chút xíu sự tự hào về tôi và tôi thì… đương nhiên là luôn tự hào về mình rồi.

Tôi, 25 tuổi, vừa tốt nghiệp thạc sỹ ngôn ngữ học cách đây hai tháng. Thất nghiệp, đi xe số và chân ngắn. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói về tôi. À, ngoài ra, tôi chưa từng có người yêu nhưng tôi lại có người trong mộng của riêng mình. Nói về thiên tình sử của mình, có lẽ tôi lại phải nức nở hết một cuộn giấy loại tốt nhất mới xứng. Buộc túm lại là tôi mê trai đẹp, tôi thừa biết điều đó, mẹ tôi cũng biết điều đó và Cây Sậy hay Bi Ve cũng biết điều đó, chỉ riêng một người không biết, người mà tôi luôn mơ thấy mỗi đêm và tôi viết cho người đó hàng ngàn lá thư để trong ngăn bàn. Thật là éo le. Người ta, tức là Minh Phúc, tôi tự đặt tên anh là Lãng Tử, người học chung lớp cao học, đẹp trai, lãng tử và con nhà giàu. Ngoài những điều đó ra, tôi chẳng biết gì về anh ấy sất, vì hình như suốt hai năm học cao học, chúng tôi chỉ nói với nhau có mỗi một câu “ Xin lỗi” thôi. Chẳng là, hôm đó quýnh quáng thế nào mà tôi lại chạy vội vào toilet nam và vô tình bắt gặp người trong mộng của tôi đang làm cái việc mà chẳng cần nói ai cũng biết đấy, thế là cả hai chúng tôi cùng rối rít xin lỗi nhau. Khổ, ấp ủ bao nhiêu lâu rồi cuối cùng lại đi làm quen nhau ở cái chỗ hết sức nặng mùi như thế, thật là thiếu tinh tế quá chừng. Tôi đã tự xỉ vả mình như thế, và đương nhiên đến tận bây giờ tôi vẫn không thôi mắng nhiếc mình. Kể đến đây, chắc mọi người ai cũng nghĩ với một đứa con gái tính ngỗ ngược như tôi đã thích mà không nhích mới lạ. Vâng, đúng thế thật, tôi đã cố nhích, nhích để được gần hơn với anh ấy nhưng cứ đến gần và nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai trời phú đó, tôi lại nhũn như con chi chi và chàng thì lạnh lùng quay đi nói chuyện với người khác.

Rất nhiều lần như thế và tôi cảm thấy đau lòng lắm, cảm giác như mình sắp chết đi được ý. Những lần như thế, Bi Ve và Lau Sậy lại phải ngồi ngáp ngắn, ngáp dài nhìn tôi khua môi, múa mép về tình yêu ngang trái của mình và gật gù đồng tình ( Không đồng tình sao được, nếu đứa nào không đồng tình thì ăn vả của tôi là cái chắc) .

Và rồi, một tin khủng khiếp bay đến vào cái ngày tôi thi môn cuối cùng trong cuộc đời thạc sĩ của mình, chàng đã có người yêu! Và người yêu của chàng… đương nhiên là xinh, đương nhiên là chân dài, đương nhiên… là không thể bằng tôi ( Tôi nghĩ thế). Nhưng biết làm sao được, người mà chàng chọn là cô ta chứ không phải là tôi. Vụ đó, tôi chính thức thất tình, tôi gọi điện cho Bi Ve và Lau Sậy nức nở, cả hai, như thường lệ, phi đến cạnh tôi. Kết thúc của vụ thất tình đó là ba bát ốc xào me, năm bát ngao hấp, bốn mươi tư cái nem chua rán và chưa kể đến dăm ba chục quả trứng cút lộn. Tất cả đều do Bi Ve chi, vì Lau Sậy có lợi thế chân dài nên đã tót ra chỗ để xe sớm, còn tôi thì đương nhiên là không chi rồi, đã thất tình rồi lại còn mất tiền nữa thì đời còn ý nghĩa gì . Mặc dù, tôi nhìn thấy mặt Bi Ve có vẻ hơi thiểu não tí chút, thằng này bủn xỉn thật, lâu lâu bạn mới thất tình một bữa mà cũng khó chịu.

Sau hôm đó, tình yêu của tôi với anh Lãng Tử có vẻ như vơi đi một ít, nhưng tôi vẫn nhói lòng mỗi khi nhìn thấy anh. Đỉnh điểm của vụ nhói lòng đó là một buổi chiều, khi tôi đang đứng chờ xe buýt cạnh trường, tôi nhìn thấy anh ấy ở bên kia đường, đang cười và vẫy tay. Tôi nhìn quanh mình. Rõ ràng, ở đây toàn cụ già, chắc chắn anh ấy đang vẫy tay với tôi, dù gì tôi không phải người yêu nhưng tôi là bạn học của anh ấy cơ mà. Tôi vui mừng vẫy tay rối rít, tôi cố gắng khoe toàn bộ hàm răng trắng sáng như vôi của mình về phía anh. Và rồi, Lãng Tử của tôi từ từ sang đường, miệng vẫn cười rất tươi. Trời ơi. Tôi phải giữ tay vào một bên ngực, để trái tim đứng yên vị trí. Anh ấy đã đến rất gần, rất gần tôi… Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh anh ôm lấy tôi như trong phim và mọi người xung quanh tôi đang vỗ tay chúc mừng. Một giây, hai giây… năm giây…. Chẳng thấy cái ôm nào, tôi mở mắt ra chẳng thấy Lãng Tử đâu, tôi nhìn sang hai bên, cũng không thấy, tôi quay ra phía sau, thấy Lãng Tử đang nắm tay cô người yêu của anh ấy. Trời ơi, tôi ngu dại quá, người yêu của anh ấy đứng ngay đằng sau lưng mình mà mình tưởng anh ấy vẫy mình. Thật là đau lòng, đau lòng chết đi được. Trong khi họ hạnh phúc tay trong tay, tôi lủi về với nỗi đau ê chề. Và kết quả của vụ đau lòng đó là 2 tô phở, mười bánh khoai rán và 8 bắp ngô luộc, lần này là do Lau Sậy trả, tôi thấy mắt Bi Ve ánh lên niềm vui. Còn tôi, đương nhiên, không vui nổi. Sau lần đó, tôi rút ra một kinh nghiệm xương máu, nếu muốn hành động gì đó, hãy nhớ nhìn phía trước, nhìn sang hai bên và không quên nhìn ra sau lưng . Nhưng dù sao, vẫn phải cảm ơn cuộc đời vì tôi luôn có Lau Sậy và Bi Ve bên cạnh, mặc dù cả hai đứa sẽ không thôi nguyền rủa tôi vì sự tốn kém tôi gây ra cho bọn nó. Tôi nghĩ, cũng chả sao, chúng ta là bạn bè mà, bạn bè thì không nên tính toán đến ba cái chuyện tiền nong cỏn con. Mặc dù, Bi Ve và Lau Sậy thường xuyên vay tôi khi thì dăm ba chục, khi thì vài trăm , tổng cộng có tháng mỗi đứa nợ tôi lên đến hơn 500 nghìn, nhưng tôi có tính toán gì đâu. ( Tôi chỉ ghi vào sổ để theo dõi chứ tôi thề, tôi không thèm tính toán gì hết ).


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen