logo thich truyen, thichtruyen.vn

Chú ý: Tải Opera Mini để lướt web nhanh hơn trên điện thoại !

Biệt Thự Hoàng Tử - Chương 18

03/07/2013, lúc 01:54 |
Một ngày mới lại đến tại hoa viên của căn biệt thự…

Trời không nắng ấm như mọi khi , khô hanh và hơi trở lạnh … Giọt sương vẫn đọng trên lá như thể không muốn rời … không tan …

…. hôm nay không phải là ngày đẹp trời…..

” Có lẽ Thảo cũng không muốn xa Minh Hoàng như thế !!” – Nó chợt nghĩ rồi khẽ tặc lưỡi….

Nó hít một hơi thật dài … nó thích mùi sương sớm… dịu nhẹ và tinh khiết… cảm giác thật dễ chịu !!!

Nó cao hứng cất tiếng hát….

Có cơn mưa lạ thế hát ru em ngủ say
Có em sao lạ thế hát bên ta thật vô tư
Có lần em ước thầm theo cánh chim em bay thật xa
Và thấy giấc mộng tung cánh bay còn lại trên mi em giọt mưa rất êm..
Ngày….

Đang đoạn cao trào… mọi cảm xúc như muốn bộc bạch ra hết… thì…

- Cô hát khiến tôi mất giấc ngủ…!!

Nó giật mình đảo mắt nhìn quanh…” Quỷ thật…ai nói thế nhỉ ?? Hay là…. mờ…mờ a…….” – Nghĩ đến đây rồi nó cũng chẳng dám nghĩ tiếp nữa…

Như đi ngang qua trí não nó , giọng nói ấy lại vang lên :

- Tôi chẳng phải ma đâu…!!

Rồi từ bụi cây … ngay trước mặt nó…. hắn ta xuất hiện…

- Hả…?? Minh Hoàng…!!!

- Lần sau đừng có làm phiền tôi như thế…. 4h sáng tôi tập thể dục và tiếp tục ngủ ở đây…. cô cần gì thì cứ ra bãi sau…!!

Nói rồi Hoàng lẳng lặng bỏ đi… xem chừng hắn hơi khó chịu…

Nó khẽ mím môi rồi bước lại chiếc xích đu . Gió khiến nó cảm thấy khá hơn .. nó nhủ thầm…” nếu vậy thì lần sau… tui sẽ ra bãi sau … Có gì đâu nào….!! ”

” Không hát nữa à…??” – Hoàng tự hỏi rồi tiếp tục bước đi.

Nó ngồi được một lát rồi chạy lên nhà chuẩn bị đi học …

…………………………

Thảo vẫn còn ngủ say , con bé dang tay dang chân – tướng ngủ rất vô tư như con nít , giống nó thật ! Tính cách của 2 đứa cứ như được đúc từ một khuôn , mà có khi là như vậy thật (!)

……6h30….. Nó bước xuống nhà đi học cùng bộ 3 , không quên khẽ nói nhỏ bên tai Thảo :

- Chị đi học đây nha Thảo..!! Lát em đi vui vẻ nhé….!!!

Không biết con bé có nghe thấy gì hay không nhưng đôi môi con bé khẽ mấp máy mỉm cười.

______________________

- Đợi tui với chứ…!! – Nó vọng ra , thở dài hổn hển … ” chán thật… sáng nay mình dậy sớm rồi cơ mà… con tung tăng vui chơi được nữa… vẫn bị trễ so với bọn hắn !!”

Trên đường đi…..

Nó hỏi Vũ :

- Thiên Vũ này.. mấy giờ Minh Thảo đi vậy ???

Vũ nhún vai đáp :

- Tui chẳng biết… chắc khoảng 8 ,9 giờ gì đó…!! Mà đằng nào sáng này nó chẳng đi…. cô hỏi nhiều làm cái gì…??

- Uh thì biết là thế… tui hỏi thế thôi …!! – Nó gật gù nói rồi quay sang phía Hoàng xem thử cảm giác của hắn lúc này thế nào….. Hoàn toàn bình thường … à… cũng phải thôi… Minh Hoàng là ai chứ ?? Ai chã biết hắn là Cold boy – luôn tỏ vẻ lạnh lùng và muốn kiềm chế cảm xúc …?

Thoáng chốc , nó và cả bộ 3 đã có mặt tại trường…. ” Không biết Châu đã đến chưa nhỉ ?? ” – Nó chợt nghĩ rồi tung tăng chạy vào lớp.

- A ! My … My đây rồi…!! – Châu mỉm cười khi thấy nó bước vào.

- Thần giao cách cảm ghê…!! My cũng vừa nghĩ đến Châu ^^ – Nó cười đáp lại.

Chưa kịp để nó yên tâm ngồi vào chỗ thì Châu đã vội nói :

- My ơi…. trưa nay…. tớ sẽ đến nhà cậu nhé…!! Được chứ My ?? Sẽ không có gì phiền chứ ??

Nó nghe vậy , rất vui :

- Ừ… !! Nhớ nhé… như trưa hôm qua hihi…. !! Mà.. Minh Thảo cũng đi rồi….!!

- Cái gì…?? Minh Thảo đi rồi hả…?? – Châu tỏ vẻ ngạc nhiên , lòng mừng thầm .

- Uhm…!! Mà sao cậu có vẻ sốt sắng thế ??

Châu lấy lại bình tĩnh , cười tươi chan hòa nhìn nó :

- Đâu…đâu có…!!! Tớ hoàn toàn bình thường đấy nhé…!!

Nó nheo mắt đểu đểu , lăm le Châu :

- Cậu đang vui mừng lắm phải hok ??

- Không có đâu…tớ… không……. – Châu xua tay lo lắng.

- Cậu sợ Minh Thảo yêu anh Bảo của cậu chắc…?? hihi… chã có đâu…. nói cho cậu biết nhé , bé Thảo là của anh Hoàng rồi…..!! hihih…

Chợt……. Minh Hoàng bước qua lớp nó…. nghe thấy được liền bước vào …

Nó quay lại , khẽ bụm miệng :” chết thật…vừa nhắc Tào Tháo , Tào Tháo tới là sao..??”

Hoàng đăm đăm , ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc … gằn từng tiếng vào tai nó :

- Cẩn thận lời nói của cô….. chuyện của tôi không được nói linh tinh ra ngoài …. có scandal thì cô gánh hết đấy….!!!

Nó rùng mình….. lần đầu tiên Hoàng đe dọa nó bằng lời lẽ đanh thép như vậy…..

Cả lớp đổ dồn ánh mắt vào nó…. xì xầm xì xầm một lát , sau đó bị Minh Hoàng “chỉ giáo” vài câu rồi lại thôi…

Nó tặc lưỡi nhìn Châu… Châu chỉ cười :

- Hí hí,…lần sau mà có nói gì thì be bé cái miệng thôi nhé… không là rước hết họa vào thân đó cô nương à….!!!!Buổi Trưa…..

Thời tiết vẫn chẳng có gì tốt đẹp hơn…

Trời âm u…mịt mù…. có lẽ sắp mưa….

…….Lạ…….

Giờ ăn tại Biệt thự hoàng tử….

- Mi-xi-xup của My nấu ngon thật đấy !! Quả là danh bất hư truyền…!! – Châu giơ ngón cái ám hiệu , khẽ cười duyên .

- Hihi… miễn khen !!! Nghe nhìu lời khen quá … ngượng chết !!! – Nó pha trò đáng yêu.

Châu cười , nó cũng cười . Nhưng 2 nụ cười lại quá đỗi khác nhau. Nó cười rất tự nhiên , Châu thì ngược lại… đơn giản , vì Châu luôn cố cười đẹp nhất trước mặt Nhất Bảo .

Đang ăn thì Vũ chợt nhắc nó :

- Thoại My…. trưa nay cô nhớ lau nhà đó…!! Chiều nay 3 bọn tui có việc bận phải đi ra ngoài , khoảng 4h về ! Lúc đó nhà cửa phải sạch sẽ rồi đó… nghe chưa…??

- Được rồi….!!! – Nó uể oải gật đầu nói …” Châu tới chơi mà lại phải đi lau nhà cơ đấy…?? Huhuhu…cái nhà rộng thế này … lau xong thì chắc Châu cũng phải về mất tiêu…!!! hjx…!! Đúng là cái số nó hẩm hiu thiệt…!!”

………………………

13h … thời tiết càng xấu hơn….

” Ông trời thật khó hiểu…!! Hôm qua còn nắng cơ mà ??”

Bộ 3 Vũ , Bảo , Hoàng vừa đi khỏi nhà . Nó cùng Châu chợp mắt một chút..

Chưa được 30 phút , nó đã lồm cồm bật dậy…. Thấy vậy , Châu liền hỏi :

- Sao ngủ ít vậy My ???

Nó trề môi đau đớn :

- Cậu nghĩ căn nhà này nhỏ như ổ chuột chắc…?? 4h bọn hắn về rồi …. tớ sợ lau không kịp bọn hắn lại kèo nhèo… mệt lắm !!!

- Uh…!! Thế cậu cứ làm việc nhé…!! Tớ ngủ 1 tí hihihi.. – Châu tinh nghịch đáp rồi tiếp tục ngủ.

Nó lau nhà dưới … mệt….!!! Nhà cũng không bụi lắm… mới lau ngày hôm qua mà đã bắt lau lại rồi…. chán …!!!

Đến lượt trên lầu thì nó lau một lát , sau đó có Châu trợ giúp. Mặc cho nó cứ nằng nặc 1 , 2 không chịu . Châu vẫn cứ cố chấp đòi lau nhà với nó . Thế nên nó đành xuống nhà lấy thêm 1 cây lau nhà nữa để 2 đứa cùng lau.

” Ngọc Châu tốt thật đấy !! Cậu ấy là tiểu thư cao quý nhưng vẫn muốn giúp mình làm những công việc như thế … ở đời .. hiếm có ai như vậy…!! Mình phải trân trọng tình bạn này…!!! Nhất định !!!!” – Nó suy nghĩ , trong lòng hân hoan vui sướng , không phải vì Châu sẽ giúp nó mà là vì nó cảm thấy mình may mắn khi có một người bạn tốt tính như Châu…. cảm giác này… thật tuyệt vời….!!!

http://thichtruyen.vn

Chiều chiều… Châu cũng đã về….

Gió to hơn…. thời tiết xấu…. rất xấu…. mưa như muốn trút hết nhưng dường như vẫn chưa đến lúc …!?

Nó thở dài….. nó cảm thấy hơi mệt mỏi…. nó có một linh cảm gì đó… xấu….

Nó nghe thấy tiếng râm ran bên phòng Thiên Vũ…. Một lát sau… Vũ xồng xộc chạy qua phòng nó , không gõ cửa… mà…..

” Rầm”

Vũ đạp cửa một phát rồi hòng học nhìn nó như một con hổ đói mồi…

- Thoại My…!! Cô… cô có lấy quả cầu thủy tinh của tôi ko…??

Nó ngơ ngác không hiểu chuyện :

- Là sao cơ…?? Quả cầu nào….??

Vũ nhìn nó bằng ánh mắt ghê sợ…. còn kinh khủng hơn cả hàng ngày :

- Cô đừng có giả bộ ngây thơ…! Quả cầu thủy tinh có gắn những viên đá….!!!

Nó vẫn khăng khăng :

- Tui không biết…thực sự không biết mà….!!

- Thế trưa nay ai lau phòng tôi…?? Trước khi đi tôi vẫn còn thấy nó…!! – Vũ quát lên , đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào nó.

Nó sợ hãi…. khóe mắt cay cay dù nó vô tội :

- Là tôi…là tôi lau…… Khi đó tôi và Châu chia nhau ra cùng lau trên lầu …. tôi lau phòng anh và phòng Minh Hoàng… còn Châu lau phòng Nhất Bảo và ngoài sảnh …

- Vậy thì đúng là cô rồi…?? Nếu đúng là cô lấy thì nói thật… tôi sẽ tha thứ , chỉ đuổi cô đi mà ko nói gì thêm … còn nếu như để tôi phát hiện … danh dự cô sẽ bị phá hoại…..!!! – Vũ hét lên.

Bảo và Hoàng nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại :

- Nếu cô lấy thì trả đi….

Nó gầm lên , lúc này 2 hàng nước mắt của nó đã giàn dụa trên má…

- Tôi không lấy…thực sự tôi không lấy mà…..huhu…sao lại đổ cho tôi…. thực sự ko phải tôi… ko phải tôi… anh nên kiểm tra lại đi….

Bỗng……..Vũ đưa mắt nhìn vào góc giường rồi lấy ra từ đó một quả cầu thủy tinh nhỏ…

- Thì ra là nó ở đây…!! Đúng như tôi nghĩ…. đồ dối trá….đồ trộm cắp…!!!

Nó sững sốt….. trong cuộc đời… nó chưa từng bị ai c.h.ử.i đến mức như vậy… mà .. sự thật là gì ư ?? Nó bị oan… nó thật sự bị oan….

- Không phải là tôi….!! Không phải là tôi…!! – Nó vẫn lẩm bẩm , chân ngã khuỵu xuống bất lực.

- Đồ dối trá…trộm cắp……

Bảo thở dài nhìn Vũ :

- Thôi…tìm được là tốt rồi….!!!

Vũ nghiến răng soi xét một hồi rồi nói tiếp :

- ….Quả cầu…..đã bị mẻ một miếng….

Nước mắt Vũ từ đâu cũng chảy ra… đó có lẽ là lần đầu tiên nó thấy Vũ khóc…. còn đối với Bảo và Hoàng thì đây chỉ là lần thứ 2 , thứ 3..

Vũ đau đớn nói nó một câu rồi quay về phòng :

- Đồ rắn độc…. cút khỏi đây đi…!!! Cô cút khỏi đây đi……!!!

Nó buồn….nó làm sao để bọn hắn tin nó bây giờ…!! Sự thật không phải là thế cơ mà…… Nó ko làm chuyện đó..

Nó òa khóc to hơn…. chạy một mạch ra ngoài hoa viên….

…….Mưa….. Mưa đã trút xuống….

….Tầm tã….

….Vội Vã….

Nó… Ngồi sụp xuống một góc … Buồn … Trời bắt đầu tối dần , Bóng tối che khuất dần Ánh sáng…

Một niềm sợ hãi từ đâu lại dâng lên nhưng không thể làm cho nỗi buồn – nỗi đau trong nó lúc này . Nó không biết phải làm thế nào…

…. Nó chợt nghĩ đến Minh Hoàng .. Lần trước cũng như thế này… đều là nhờ hắn mà nó vượt qua… còn bây giờ….? Hắn cũng đã quay lưng lại với nó … à không , trước đây thì cũng đã quay lưng rồi nhưng bây giờ có vẻ nhất quyết hơn , đáng sợ hơn…

Nó chợt chạy ra khỏi căn biệt thự , lao ra đường… trời tối om không một tia đèn điện .. bình thường trên đường chẳng bao giờ tắt điện cả… tự nhiên hôm nay lại như thế… hôm nay là ngày gì mà toàn xảy ra những chuyện gì đâu thế này…?? Nó vừa chạy vừa khóc .. khóc rất nhiều , nước mắt hòa lẫn trong mưa đến nỗi nước trên mặt nó – nó cũng chẳng phân biệt được đâu là nước mắt và đâu là mưa ?

Một lát sau… Nó dừng chân tại biệt thự của Ngọc Châu…

Tay ấn chuông , bàn chân như muốn rụng rời….

” King koong…. king koong…”"

Nó bấm rất nhiều , rất lâu – trông chờ Châu sẽ ra mở cửa.. nhưng không , chẳng có ai cả….. ” Châu ơi…rút cuộc cậu ở đâu…?? Có nghe thấy tiếng chuông hay không…?? Giúp tớ với…cứu tớ với…tớ sợ quá… ngoài này tối lắm Châu à….!!”

Rõ ràng trong nhà có ánh sáng… Lúc nãy nó còn trông thấy bóng người nữa…. Thế mà.. kết quả nó mong đợi lại ..” vô vọng”… thế là sao…??? Rồi nó gọi … gọi Châu đến rát cả cổ họng . Và rồi tất cả vẫn cứ như chưa xảy ra việc gì… nó vẫn đứng trong mưa , trong bóng tối và trong sợ hãi… không một ai giúp nó…!!

Nó đau đớn lê từng bước chân về lại biệt thự… nó không chạy nữa vì đã quá mệt… nó vừa đi vừa suy nghĩ nhiều điều… đau đầu .. quả thật rất đau đầu nhưng nó vẫn nghĩ . Nó phải nghĩ tại sao nó lại bị oan…?? Tại sao quả cầu đó lại ở trong phòng nó ? Tại sao chỉ là một quả cầu bình thường mà Thiên Vũ giận đến vậy ..?? Tại sao…?? Tại sao…??

Điều này thì chẳng ai biết , ngoại trừ bộ 3 Vũ – Bảo – Hoàng . Vũ thì tất nhiên là biết . Còn Bảo , Hoàng là 2 người bạn duy nhất biết về quá khứ của Thiên Vũ . Một quá khứ khá đau buồn .

12 năm về trước . tức lúc Vũ 5 tuổi.

Mẹ Thiên Vũ ngày càng xơ xác , còm cõi . Lý do bà như vậy , là vì bà mắc căn bệnh ung thư quái ác . Liệu có thể cứu bà …?? Người ta nói , chỉ cần ghép tủy thích hợp là bà có thể duy trì sự sống . Khi đó , cậu bé Thiên Vũ luôn trông chờ , trông chờ vào niềm tin mong manh ấy . Nhưng đau lòng thay rằng , không ai chịu hiến tủy cho bà . Mà nếu có người hiến thì cũng không phù hợp . Cậu đã rất thất vọng , nhưng.. một tia hi vọng lại le lói trong cậu khi biết tin… bố cậu có tủy thích hợp .

Nhưng rồi bà cũng chóng qua đời vì không được ghép tủy – ông bố ích kỉ đã quyết định không cứu vợ mình .

Trước khi bà qua đời , bà để lại cho Thiên Vũ một quả cầu – một quả cầu thủy tinh không có giá trị , nói trắng ra đó chỉ là một món đồ rẻ tiền . Tuy thế , đối với cậu , nó còn quý hơn cả vàng bạc , kim cương ,.. hay bất kì món đồ gì quý giá khác .. thậm chí là cả tính mạng .

Đó cũng là lí do khiến Vũ đã tức giận và đau khổ khi tưởng chừng như đã mất quả cầu .


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen