logo thich truyen, thichtruyen.vn

Nhà tài trợ:

Xin lỗi, làm người yêu tớ đi – Chương 53

16/04/2013, lúc 06:23 |
Nhà kho khá lớn, nằm ở phía sau biệt thự. Thiết kế của nhà kho rất đơn giản, chỉ là nhà mái ngói đỏ, tường sơn trắng và cánh cửa bằng sắt màu xanh còn mới. Bên cạnh là cây gạo lâu năm. Tán lá rộng và xum xuê, nắng buổi chiều chiếu qua in một khoảng đen rộng lớn mát mẻ dưới nhà kho. Đâu đó dưới gốc cây có những chiếc lá gạo, có lẽ những người làm trong biệt thự chưa kịp quét đi. Có một chút gì đó bình dị và thân thương lẫn vào trong sự xa hoa tinh tế của khối biệt thự rộng lớn này.

Quân chắc chắn chỉ có ba nơi mà có thể ông nội sẽ cất giữ những gì quan trọng nhất: thư viện, phòng ông và nhà kho. Đơn giản vì ông là một vị Chủ tịch rất kỹ tính và cẩn thận. Hơn nữa ba nơi này không phải ai cũng có thể lui đến được, chỉ có người thân cận nhất với ông mới được tìm đến.

Cánh cửa màu xanh lam cót két mở, một làn bụi mỏng thoát ra. Nơi này người giúp việc không bao giờ được vào, mọi thứ trong này đều là một tay ông sắp xếp và quét dọn. Quy định này vẫn tiếp tục ngay cả khi ông mất, chính vì thế nên trong này có bụi bẩn mạng nhện là điều không tránh khỏi. Phương đột nhiên hắt xì, có lẽ là do bụi. Quân lấy trong túi quần hai chiếc khẩu trang, một cái đưa cho nó.

- Đeo vào đi, bên trong còn bụi hơn thế này đấy. – Quân cũng đeo chiếc khẩu trang còn lại.

- Bên trong… có rắn không? – Nó đón lấy chiếc khẩu trang, hỏi Quân với giọng hơi run.

- Đồ ngốc, làm gì có. Ngoài cậu ra thì bên trong không có gì đáng sợ đâu. – Quân cốc nhẹ vào đầu nó, nheo mắt cười.

- Tớ sẽ giết cậu. – Nó lườm Quân rồi bước vào trong nhà kho.

Bên trong khá tối, ánh sáng bên ngoài lọt vào yếu ớt mặc dù thời gian mới chỉ chuyển sang buổi chiều chưa lâu. Nếu không có bóng đèn trong này chắc nó cũng chẳng dám vào. Đúng là trong này rất nhiều bụi. Nhưng điều đó cũng không đáng lo ngại nữa, bắt tay vào tìm kiếm thôi.

Nhà kho khá ngăn nắp, khác xa với tưởng tượng của nó về một cái nhà kho mà bên trong vô vàn đồ vật nằm chồng chéo lên nhau. Những bao đồ dựng gọn gàng thành hàng dựa vào tường. Một kệ sắt dài và lớn, trên đó là đồ dùng cơ khí, đại loại là búa, máy khoan, ốc vít, kìm,… Tất cả đều đã cũ, rỉ sét và có những vết dầu mỡ đã khô. Một lượng lớn gỗ được xếp cẩn thận. Gỗ còn mới, vẫn có thể sử dụng được. Có lẽ là mới được chuyển vào nhà kho. Góc trong cùng là một cái thang sắt hơi cũ.

Kiểm tra hết tất cả chỗ này cũng phải ngốn mất một lượng thời gian lớn đây.

Từng bao đồ được Phương và Quân dỡ ra kiểm tra cẩn thận. Bên trong toàn là những đồ vật vụn vặt: thanh inox không thể sử dụng, quần áo cũ hỏng,… hay thậm chí là những quyển sổ tay nhỏ. Nó và Quân cũng đã xem kĩ các quyển sổ tay nhỏ đấy, trong đó cũng chỉ có những dòng chữ ghi lại quá trình quản lý căn biệt thự, không có gì quan trọng. Kệ sắt và những chồng gỗ mới cũng được xem xét.

Mọi thứ đều bình thường và không có một chút manh mối nào. Có gì đó sai sót trong đây? Hay mọi thứ vốn dĩ đều rất bình thường, chỉ có những suy nghĩ, những niềm tin hy vọng luôn bám chặt lấy thứ gọi là “bí ẩn” để rồi tự huyễn hoặc mình, ép bản thân phải cật lực tìm kiếm?

Nó và Quân mệt mỏi ngồi xuống. Vậy là kết thúc rồi phải không? Linh cảm của bác Mai lần này có lẽ là sai rồi.

Quân nén tiếng thở dài. Cậu đã từng hy vọng rằng sẽ có manh mối để lật đổ bản hôn ước quái đản kia. Cậu đã mệt mỏi với nó lắm rồi. Nhưng chẳng có gì giúp được cả.

Xem ra lần này cậu phải tự mình đấu tranh với vị Chủ tịch khó tính kia thôi.

Có lẽ nên quay về. Có nán lại cũng chẳng ích gì nữa.

Phương đảo mắt nhìn quanh nhà kho, giống như cố gắng lưu lại tất cả hình ảnh nơi này trước khi trở về. Tạm biệt tất cả.

Bỗng có một vật lóe sáng ở cửa sổ thông gió trên tường. Có lẽ là thủy tinh, vì ánh nắng ngoài kia chiếu vào nên mới lóe sáng.

- Quân! – Nó giật lấy tay áo Quân, chỉ về phía cửa thông gió. – Trên kia có cái gì phải không?

Quân theo hướng nó chỉ mà ngước lên. Đúng là có một vật ở trên đó. Do vì ở trên cao nên Quân và Phương không để ý.

Quân nhanh chóng lấy chiếc thang sắt cũ kĩ kia dựng vào tường rồi trèo lên. Nó cũng hiểu ý đứng giữ thang cho Quân.

Đó là một khung ảnh thủy tinh hình chữ nhật, bên góc trên phía ngoài đính chìm những hạt kim cương nhỏ xếp lại thành hình hoa hồng. Quân khẽ thổi lớp bụi mỏng trên mặt thủy tinh. Trong khung là một bức ảnh… cưới. Không phải là ông bà nội Quân mà là của… hai bác trưởng. Tức là bác Lâm và Lê Bích Ngọc – vợ bác. Lại thêm một thắc mắc nữa, tại sao ông nội lại giữ ảnh của hai bác ở nhà kho?

Phương và Quân lật qua lật lại khung ảnh, thậm chí là tháo rời tấm ảnh ra xem, nhưng cũng chẳng có gì kì lạ cả.

Trong khoảnh khắc, một tia hy vọng đã lóe lên. Nhưng bây giờ lại vụt tắt.

“Cách”.

Quân ngao ngán đưa tấm ảnh về lại chỗ cũ rồi đóng miếng thủy tinh đằng sau khung ảnh.

Cả hai cùng giật mình, đưa mắt nhìn nhau. Có gì không ổn?

- Cậu có nghe thấy tiếng “cách” vừa nãy có vấn đề không? – Nó chỉ tay vào khung ảnh, ngước mắt hỏi Quân.

- Cậu cũng thấy thế à? – Quân hỏi lại, vậy là không chỉ có cậu nghe nhầm.

Quân và Phương lập tức ngồi bệt xuống đất, ngón tay Quân linh hoạt gõ vào mọi vị trí đằng sau khung ảnh. Đúng là có gì đó không ổn. Tiếng gõ phát ở vị trí bên cạnh miếng thủy tinh mà Quân vừa gõ vào rõ ràng thanh hơn tiếng gõ ở chỗ khác. Nói cách khác, hình như bên trong chỗ này có khoảng… rỗng.

Quân tháo miếng thủy tinh ra, nhìn vào các khoảng trống trên khung ảnh. Cạnh dài phía trái ở khoảng trống có một vết nứt. Chính xác hơn là một hình elip dài được khắc cẩn thận, phía cuối hình elip đó còn có một cái lỗ nhỏ.

- Cái này giống ở điện thoại cậu nhỉ, như chỗ để sim ấy. – Nó thì thầm.

Quân “à” lên, sau đó cậu đặt khung ảnh vào tay nó rồi đứng lên, đi về phía dàn sắt han gỉ kia tìm kiếm. Mặt nó thộn ra, Quân vừa bị “hack não” à? Tự nhiên hớn hở chẳng nói chẳng rằng bỏ đi.

Lục lọi tìm kiếm một hồi, Quân quay trở lại chỗ nó ngồi. Khuôn mặt cậu lấm lem đầy vết bẩn, trên tay là một thanh sắt nhỏ như cái kim. Nhìn thấy mặt Quân, nó phì cười:

- Cậu muốn đi bán than à?

- Vậy cậu đi bán cùng tớ. – Quân cười đểu rồi vung tay, quẹt lên mặt nó một đường dài đen sì.

- Á! – Nó thét lên. Vốn định cho Quân một trận nhưng nhớ ra là không còn nhiều thời gian, nó đành hạ tay xuống, làu bàu. – Không đùa với cậu nữa, cậu lấy cái đấy làm gì?

- Cậu nói cái này giống chỗ để sim điện thoại tớ mới nhớ. Biết đây là cái gì không? – Quân giơ thanh sắt nhỏ ra trước mặt nó. – Dụng cụ đẩy khay chứa thẻ sim.

Quân lấy khung ảnh trên tay nó, tỉ mỉ dùng thanh sắt cắm vào lỗ nhỏ kia. Lập tức hình elip hẹp dài kia bật ra, đầu của một cái khay nhỏ lộ ra. Quân nhẹ nhàng kéo cái khay đó ra, trên đó là một… chiếc chìa khóa.

Chiếc chìa khóa màu đồng, thiết kế bình thường giống như mọi chiếc chìa khóa khác. nhưng chiếc chìa khóa này mỏng hơn bình thường rất nhiều, chính vì thế nó mới vừa khít với khoảng rỗng trong chiếc khung ảnh vốn dĩ đã mỏng dẹp kia.

Nó gần như reo lên khi nhìn thấy chiếc chìa khóa. Rõ ràng là vẫn còn hy vọng mà.

- Chiếc chìa khóa này là để làm gì? – Nó tò mò hỏi.

- Mở ổ khóa. – Quân thản nhiên trả lời.

- Đừng có đùa. – Nó đập nhẹ vào vai Quân.

Quân ngồi xếp bằng trên nền đất đầy bụi. Cậu công tử này chẳng còn quan tâm đến vấn đề sạch bẩn gì nữa. Cái tay đặt trên cằm, những ngón tay thon dài vuốt ve mân mê cằm, vẻ mặt lại đăm chiêu. Càng nhìn càng giống thám tử đi phá án.

Chìa khóa để trên khung ảnh của vợ chồng bác cả. Còn gì nữa? Ảnh Phương tìm thấy trong thư viện…

Đúng rồi!

Quân đứng bật dậy lần hai khiến cho nó đang chăm chú nhìn cũng giật mình. Hai vai nó bị Quân túm lấy, lắc nhẹ đầy vui sướng.

- Cậu tìm thấy bức ảnh ở thư viện phải không? – Nét sung sướng trên mặt Quân ngày càng hiện rõ.

- Hốt cả hền. Ừ, rồi sao? – Nó thở mạnh. Tý nữa thì văng tim ra ngoài.

- Đi thôi, chỉ cho tớ chỗ để quyển sách kẹp bức ảnh ấy. – Quân hăm hở kéo tay nó đi ra khỏi nhà kho.

- Nhưng mà… sao lại thế? – Nó vừa đi vừa hỏi.

- Chìa khóa này với nơi để quyển sách kia rõ ràng có liên quan với nhau. – Quân lắc lắc chiếc chìa khóa màu đồng trên tay. – Bức ảnh có hình của bác cả, chìa khóa ở trong khung ảnh của vợ chồng bác cả. Như thế đã đủ chưa?

Nó bỏ qua cái mặt đắc thắng của Quân, đưa tay di di môi ngẫm nghĩ. Cũng phải. Làm gì có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến thế. Nó lập tức ngẩng lên nhìn Quân.

- Cậu thông minh gần bằng tớ rồi đấy.

(Còn nữa).

P.s:

- Cuối cùng mình cũng được trở lại. Có ai nhớ mình không =))?

- Hơn một tuần không post truyện. Ôi ôi =”=. Ngồi type truyện mà chỉ sợ có ai sốt ruột lên đây mắng mình cơ. [May mà không có ai].

- Cảm ơn các bạn đã động viên, khích lệ và cả kiên nhẫn chờ truyện của mình. Chap mới đây. Hy vọng các bạn thích ^^.

- Có nhiều bạn pm hỏi mình là còn bao nhiêu chap nữa thì kết thúc. Thật ra mình cũng không chắc chắn nhưng theo dự tính của mình thì còn khoảng 5 chap nữa. [Tốt nhất đừng tin mình, mình có tật nói một đằng làm một nẻo lắm =)), tại các bạn cứ hỏi nên tớ phải trả lời đấy chứ.]

Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen