logo thich truyen, thichtruyen.vn

Chú ý: Tải Opera Mini để lướt web nhanh hơn trên điện thoại !

Như một cơn gió lạ - Chương 1

13/03/2013, lúc 23:13 |

Tôi gặp Nguyên lần đầu tiên vào một ngày giữa tháng Tám. Nguyên là người khá đúng giờ. Cô ấy đứng trước cửa nhà tôi và bấm chuông vào lúc 5h chiều như đã hẹn. Ngay từ đầu tôi đã nghĩ Nguyên hợp với mấy công việc cần giờ giấc chính xác như đánh trồng trường hay gõ kẻng rác chẳng hạn. Chắc hẳn trường học sẽ đi vào kỉ luật hay khu phố sẽ chẳng bao giờ có rác vứt tơi tả ngoài đường vì nó luôn được thu gom đúng lúc.


- Chào anh!
- Ừ chào!
- Em đến để…
- Tôi biết. Mời vào!


Tôi sống một mình trong một căn hộ chung cư ở đường Tôn Đức Thắng. Nhà khá rộng và nhiều đồ đạc nên mẹ bảo tôi thuê một người giúp việc đến lau dọn, nấu cơm hằng ngày. Có lúc bí quá mẹ bảo hay là lấy vợ sớm? Nhưng lấy vợ về làm ô sin thì quả thật không phải một ý kiến hay ho.


- Anh Nhật ơi!
- Hử?
- Phòng em ở đâu?


Nhìn Nguyên lỉnh kỉnh đồ đạc trên tay, tôi hơi bất ngờ một chút.


- Hình như tôi không nói trong tin tuyển dụng là nuôi ăn ở người giúp việc?
- Ơ anh bảo nấu bữa sáng, trưa, tối, giặt đồ, lau nhà, quét dọn, đổ rác… Thế cứ làm xong em lại đi về á? Đến giờ đổ rác, nấu cơm em lại phải tha xác đến á?
- Ờ thì… Đằng kia!


Chỉ vào căn phòng nhỏ nhất phía trong cùng, tôi trừng mắt nhìn Nguyên bê đồ vào phòng. Lúc đăng tin lên Timviecnhanh tôi cũng ghi đặc điểm nhân viên giúp việc một cách hơi bông đùa: Cao không dưới 1mm50 không quá 1m60; Giới tính nữ; Học Đại học; ngoại hình xinh xắn; Không nói ngọng, không nói tục chửi bậy. Chẳng biết Nguyên có đáp ứng được một nửa yêu cầu không. Ngó qua đã thấy chiều cao của Nguyên hơi quá khổ cho phép, trên 1m60, ngoại hình bình thường, được cái cười tươi, nói tục chửi bậy hay không chưa biết. À, mới nghĩ thôi đã thấy nàng ta buột miệng hẹt “Oắt zơ phắc” trong phòng rồi. @@


Lật qua hồ sơ xem thử: Trần Thiên Nguyên, sinh ngày 29/11/1991. Đang học Thạc sĩ Biến đổi khí hậu tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Hồ sơ cũng khá sáng sủa. Nhìn cô gái này cũng không có vẻ gì khó khăn rách rưới đến mức phải đi giúp việc kiếm tiền. Còn học Thạc sĩ cơ mà. Chả hiểu! :-|. Thôi kệ vậy. Ít ra cũng hơn là tuyển một người giúp việc nam. Sợ hắn vào nhà rồi nổi lòng tham, chém chủ nhà một nhát rồi quét sạch tài sản tẩu thoát thì xong một đời. Hoặc là vớ phải một lão gay, nửa đêm đang ngủ ngon hắn mò sang hiếp thì… nổi da gà khi nghĩ đến quá. Nhưng xã hội đảo điên này thì vụ trọng án nào cũng có thể xảy ra.


- Anh Nhật?
- Hả? Nói bé bé chút. Giật mình!
- Em xin lỗi! Nhưng nồi niêu đâu hết rồi anh?
- Ờ.. Đây!


Móc ra cho Nguyên một cái nồi con mình hay dùng để nấu mì tôm.


- Có mỗi cái này á?
- Thế còn cần gì nữa?
- Chảo? Nồi cơm điện? Nồi áp suất? Nồi nấu canh? …
- Ờ, nồi cơm điện ở dưới tủ kia. Chảo thì ở dưới này.


Lôi ra một cái chảo cháy đen sì và cái lõi nồi cơm điện cơm mốc xanh mốc đỏ từ bao giờ. Hơi ngượng một tẹo nhưng kệ. Mấy việc này đâu phải của đàn ông.


- Anh siêu nhân thế? Cả tháng vừa rồi anh ăn mì tôm à?
- Thỉnh thoảng ăn ngoài. Trưa thì ăn ở cơ quan
- Anh đưa tiền đây cho em
- Chưa làm đã đòi lương?
- Không, đưa tiền em đi mua nồi. Em không thể rán thức ăn bằng cái chảo cháy này và nấu canh bằng cái nồi bé bằng bàn tay được.
- Bao nhiêu?
- Tùy anh. Đưa ít thì mua đồ rẻ.


Nghĩ đến những bữa cơm ngon, tôi đưa cho Nguyên 3 triệu. Nguyên lẳng lặng cầm tiền rồi đi ra cửa.


- Này cái con người kia!


Nghe tôi gọi giật giọng, Nguyên suýt ngã vì đang trong trạng thái một chân đứng thẳng một chân co lên đeo giầy.


- Gì anh?
- Đi nhanh rồi nhớ quay về!


Đứng ở bếp mà tôi vẫn có thể nghe rõ ràng Nguyên vừa đeo giầy vừa lẩm bẩm: “Cái lão này điên điên kiểu gì ý”. À được, chưa bước vào nhà mà đã chửi chủ. Vừa quẳng đống nồi niêu vô dụng vào góc bếp, vừa bê mấy cái vali đồ của ô sin vào phòng rồi vứt đấy. Lát về tự mà dọn. Xong xuôi đâu đó, tôi ra phòng khách xem TV cho đến lúc có cơm ăn.



Cuộc sống có thêm người giúp việc cũng tốt hơn đôi chút. Sáng trưa tối đều đặn, cơm ăn ba bữa quần áo mặc cả ngày. Nguyên khá sạch sẽ và cẩn thận nên nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng, chẳng có điều gì để phàn nàn. Tôi đi làm cả ngày. Nguyên học hầu hết vào buổi chiều nhưng luôn về trước tôi và kịp lo bữa tối. Ăn xong cô ấy dọn dẹp nhà cửa một lúc rồi chui tọt vào phòng ngủ, không hề ló mặt ra lần nào. Tôi không bị làm phiền gì nhưng cảm giác hơi khó chịu. Thôi, ít ra cũng nên hài lòng với việc thuê ô sin mà cuộc sống riêng tư vẫn được đảm bảo.



Sẽ không có gì thay đổi đến mức quá đáng nếu như vào một ngày đẹp trời Nguyên không mang về nhà tôi một …con chó. @@ Chó sạch sẽ đẹp đẽ thì không sao. Đằng này… Nó màu đen sì, lông rụng tơi tả, trên lưng còn lộ ra một mảng thịt đỏ hỏn, cổ, tai và mặt đều xước xát. Vừa mở cửa tôi đã tưởng nhầm nhà.


- Cái quái quỷ gì đấy Nguyên?
- Dạ… Chó!
- Tôi có mù động vật đâu mà không biết nó là chó?
- Thế anh còn hỏi làm gì?
- Nó ở đâu ra? Cô đẻ ra nó à?


Nguyên nhíu mày, im lặng nhìn tôi một lúc rồi bế con chó ra phía ban công. Trong lòng vốn bực bội mấy việc ở công ty, lại thêm thái độ không tôn trọng của người giúp việc khiến máu trong người tôi như xối ngược từ chân lên đỉnh đầu.


- Không phải cô định mang chó ghẻ về nhà tôi nuôi chứ ?
- Anh bình tĩnh em xem nào. Anh làm nó sợ đấy ?
- Nó làm tôi sợ thì có !
- Anh dị ứng với lông động vật à ?
- Ừ !!!!
- Anh đừng hét lên như thế được không ? Bảo vệ chạy lên bây giờ
- Thế thì cô mang nó ra khỏi nhà giúp !
- Vài ngày thôi. Nó đang bệnh nặng, anh có thể nhìn thấy mà...
- Để nó ở đây thì tôi bệnh !


Nguyên chẳng thèm để ý đến tôi nữa, đặt con cún vào trong cái hộp bìa các tông ở ngoài ban công, xoa xoa đầu nó mấy cái rồi đi vào rửa tay sửa soạn bữa tối. Tôi cũng chẳng hiểu nổi Nguyên đang làm gì. Thản nhiên như con điên. Nhìn thái độ mà phát bực.


- Anh đi tắm đi. Em bật nóng lạnh rồi
- Không phải nhắc !


Cầm bộ quần áo Nguyên đưa cho, làm ra vẻ rũ rũ mạnh vì sợ dính lông chó rồi đi vào nhà tắm. Thực ra nuôi thêm chó cũng không sao. Nhưng tôi thích dạng chó Nhật hoặc chó phốc, dễ vệ sinh dễ nuôi. Đằng này Nguyên lôi về một con chó ghẻ. Đã thế lại không xin phép trước. Cảm giác bị coi thường không thể tả được.


Vừa ăn cơm Nguyên vừa gắp thức ăn vào bát cho tôi theo kiểu hối lộ. Bình thường đứa nào ăn đứa đấy tự gắp tự lo. Nay lại giở chứng.


- Thôi nói gì đi !
- Nói gì ạ ?
- Không thì gắp thức ăn cho tôi làm gì ?
- Cho anh ăn !
- Tôi không ăn !
- Anh không ăn để em đổ đi.


Kì quặc. Chưa thấy thể loại giúp việc nào cãi chủ nhà nhem nhẻm thế này.


- Nguyên ơi !
- Dạ ?
- Cô có biết loại văn bản có tên ‘‘Đơn xin nghỉ việc’’ không ?


Đọc tiếp Như một cơn gió lạ – Chương 2



Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen