logo thich truyen, thichtruyen.vn

Nhà tài trợ:

Đại tiểu thư và chàng lưu manh – Chương 10

12/07/2013, lúc 14:17 |
Nàng Lâm trở về với tâm trạng vô cùng tốt. Cô đã có một buổi tối valentine ngọt ngào, còn được nghe tin không phải đính hôn với Trương Thiếu Hạo nữa. Cô hát líu lo khắp nhà khiến bác Tư không khỏi ngạc nhiên. Mới lúc nãy thôi, cô ra khỏi nhà với cái mặt bí xí hơn cha chết..

..
..
Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi
Chở nụ cười em tươi lung linh trên phố
Ngại ngùng như thế, đôi môi em khẽ cười,
Đôi chân em cất lời
Tình yêu ngày xanh là em hồn nhiên … …


Nhanh chóng thay bộ đồ ngủ mèo kiity thật dễ thương, cô nằm xuống ôm lấy con khỉ. “Hừm! lão Quân chết tiệt bảo mình giống con này! Mà nó ccũng dễ thương đó chứ.. keke.. giống mình!” (?!!??). Hơ.. đúng là có đôi có cặp, tự sướng thấy mồ luôn. Tay ôm con gấu bông, cô nhẹ nhàng bước vào giấc ngủ, không biết ngày mai có tai họa gì ập đến với cô đây?

Sân trường Nhất Đẳng như nổ tung với sự xuất hiện của cả bốn người: Quân, Lâm, Mai và Trương Thiếu Hạo. Mai chắc cũng đã quá quen với ánh mắt của thiên hạ nên cũng không khó chịu gì. Điều duy nhất khiến bàn dân thiên hạ thắc mắc là tại sao hai hotboy không đội trời chung kia lại đi với nhau và chừng vẻ mặt họ vui lắm.

Tâm trạng Quân hôm nay cũng rất tốt. Anh quay đầu cười với mấy đứa con gái đang reo hò – một nụ cười tỏa nắng không để ý bên cạnh một mĩ nhân đang tức giận đùng đùng..( không tức mới lạ)

- Âu Thành Quân! Anh muốn trêu tức em phải không?
- Đâu! Anh đâu dám… - Quân tự đắc, rõ ràng anh chàng có ý đó mà
- Anh…

Thật là tức chết đây! Nhưng Lâm cũng đâu phải tay vừa. Nhẹ nhàng vẫy tay gọi một anh chàng gần đó, giọng cô thỏ thẻ nhưng ngọt chết người:

- Chào bạn! tối nay bạn có rảnh không? Tôi muốn mời bạn đi chơi!!

Trong khi thằng nhóc đó còn ngây người không tin thì Quân nhanh chóng chạy lại, ôm eo cô, nói lớn:

- Xin lỗi bạn, bạn gái tôi chỉ đùa thôi!

Đúng là con trai có tính sở hữu rất lớn và anh chàng này cũng không phải ngoại lệ. Lâm thấy thế cười thầm trong bụng. Cô đã thắng.

- Em! Em… càng ngày càng láo đó nha..! – Quân vẫn ôm eo Lâm và nói nhỏ vào tai cô
- Vậy ư? – Cô cũng thì thầm lại
- Á…Á… sao lại cắn vào tai anh? Đau… - Quân nhăn nhó. Thừa lúc anh không để ý cô đã cắn vào tai anh…

Quân vội xoay người cô lại, đối diện anh.. cúi xuống thấp hơn:

- Đê xem anh xử em như thế nào…

Đám đông chứng kiến hành động thân mật của hai người thì ồ lên vẻ tiếc rẻ. Chỉ tội cho Trương Thiếu Hạo và Mai, ngượng không để đâu cho hết.

- Thôi! Tao xin! Thích bày tỏ tình cảm thì ra chỗ kín kín, gầm cầu thang kìa. Ai lại giữa sân trường ôm với ấp… nhìn ngứa mắt!
- Kệ người ta! – hai ông bà đồng thanh, đoàn kết ghê
- Thôi được rồi! một cái mồm sao lại được hai cái… tối nay đi bar không? - hắn ta hỏi, đánh ánh mắt sang Mai làm cô ngại quay đi tránh ánh mắt đó

Nghe đến đi chơi là Lâm hớn hở, mắt sáng quắc:

- đi chơi hả? ok liền… bar á… ukm… lâu rồi không đi.. nhớ quá…
- vậy thì tụi này ok? – Quân kết luận
- còn cô…cô thì sao? – Trương Thiếu Hạo bất ngờ hỏi Mai
- tôi .. tôi á… tôi không đến mấy nơi đó đâu… - Mai lắp bắp

chưa dứt lời nàng Lâm đã chặn ngay họng:

- Nơi đó thì sao? Có làm chuyện gì xấu đâu mà sợ?
- Nhưng em…
- Không nhưng nhị gì hết! có chị đây… không ai dám đụng vô em đâu.. – Lâm tự tin
- Có mà vô đó hai chị em cùng ngỏm đó.. hehe.. – Quân trêu
- Heh.. anh không nói không ai bảo anh câm đâu! – Lâm vừa nói vừa liếc xéo Quân làm anh im lặng không dám ho he gì nữa

Sau một hồi làm công tác tư tưởng, Mai gật đầu cái rụp, làm ai kia lo nơm nớp, sợ cô không đi thì khổ… Hắn ta mừng rơn

- Vậy 8h tôi qua đón cô nha Lâm? – hắn ta hồ hởi
- Cái gì? Bạn gái tao sao cần mày đón? – Quân quắc mắt
- Heh.. sao mày ngu quá vậy? Mày qua đón có đời nào ba cô ta cho đi không? Phải để chồng tương lại như tao đón mới được? – hắn ta khì khì không biết tai họa sắp ập xuống đầu..
- TRƯƠNG THIẾU HẠO! – đồng thanh tập hai
- Anh/ mày đứng lại ! – cả hai người này đã bắt đầu rượt đuổi
- Hêhh.. ngu gì đứng… - Hắn ta quay lại lè lưỡi rồi chạy biến đi, ở lại có mà rũ xương!

Mai cười, nụ cười của thiên thần. Đã lâu cô không cười nhiều như vậy. Người con trai trước mặt ít phần làm cô rung động. Anh ta không hẳn xấu như trước kia cô nghĩ… Và… trái tim cô … có thể… đã chậm mất một nhịp…. vì anh….

Ngày hôm nay dường như trôi nhanh hơn khi có sự mong muốn của cả bốn người. Ngồi trong lớp mà họ đều chắp tay nguyện cầu thời gian trôi mau ( cái này viết ra hơi ngố)…

Ra về…

- Nhớ đó! 8h tôi qua đón cô! – Trương Thiếu Hạo nói lớn
- Nhớ rồi!
- Bye..
- Bye…

8h tối…
..
..
..
Lâm bước xuống… nhẹ nhàng… Hôm nay cô không trang điểm. Tóc cũng chỉ chải gọn rồi búi củ tỏi. Áo thun, quần bò hơi phá cách, một đôi dép tông… ( hơ… nàng này thật! đi bar mà ăn mặc cứ như kiểu làm tình nguyện ý?) Trông cô thật năng động, trẻ trung trong chiếc áo thun ngày hôm qua mua… Cô không nói trước với Quân vì muốn xem hai người có hiểu nhau không? Liệu cặp áo này có phát sáng như lời người bán hàng không?

- Thưa ba! Con đi
- Xin phép bác cháu đi!

Ra tới xe, Thiếu Hạo mới tỏ thái độ ngạc nhiên

- Này Lâm! Bình thường tôi thấy cô sành điệu lắm cơ mà! Sao hôm nay giản dị thế!
- Kệ tôi! Liên quan gì đến anh?
- Áo đôi hả? – hắn ta hỏi khi nhìn thấy họa tiết trên áo chỉ có một nửa trái tim
- Ukm…
- Lãng mạn gớm… thôi đi không muộn!

Khi đó, tại nhà Quân:

- đi chơi hả? cũng được… có con bé họ Trịnh đó không? – dì NGân vẫn đều đều
- có.. ak… không dì? Mà sao vậy gì… ( hơ.. nói vậy người ta biết tỏng là có rồi còn giả bộ chi nữa..!)
- vậy không sao trăng gì hết! con Mai có thể đi còn thằng Quân ở nhà..
- em đi trước đi! Đợi anh ở đó! – Quân khẽ khàng bảo Mai

Khi chỉ còn lại hai gì cháu, Quân mới thắc mắc tại sao? Tại sao dì Ngân cứ ngăn cản hai người đến với nhau:

- Dì ak? Cô ây không như dì nghĩ đâu! Cô ấy rất tốt…
- Tốt đến mấy hai đứa cũng không đến được với nhau đâu! Từ bỏ giờ là hơn Quân ạ…… - dì Ngân trầm ngâm

Quân phát hoảng, không biết tại sao gì anh lại nói như vậy: “Nghĩa là sao dì? Dì có chuyện gì giấu cháu đúng không?......”

Dì Ngân thở dài.. chuyện đến nước này thì dì cũng không cần giấu anh nữa. Quân đã lớn và anh nên biết mọi điều mình nên biết:

- Chuyện của 15 năm trước, khi đó nhà con còn giàu có, đứng đầu ngành điện tử châu Á. Rồi một tai nạn bất ngờ xảy ra…
- Cả nhà com đều chết trong vụ tai nạn đó..
- Phải! còn con ta đã cố giấu khỏi sự truy sát đến tận cùng của kẻ thù…
- Kẻ thù? – Anh không hiểu ý dì Ngân, chẳng lẽ cái chết của gia đình anh không phải là sự cố mà là 1 cuộc thanh trừ?
- Phải! bọn chúng đã lên kế hoach giết ba má con nhằm cướp lấy tài sản,giành lại thị trường mà bao lâu nay D-lite ta nắm giữ ( hơ… thiên thần của v.i.p) !

Anh nắm chặt tay, đấm xuống bàn trong sự tức giận tột cùng. Vì tiền, vì các mối làm ăn vụ lợi mà bọn chúng khiến gia đình anh tan nát. Khiến anh mất đi những người thân yêu nhất, khiến khuôn mặt ba má anh cũng không nhớ nổi? Làm sao? Giữa con người với nhau mà bọn chũng có thể đối xử như vậy… Ánh mắt anh hằn lên sự hận thù…: “Bọn chúng là ai?”

- đó chính là Hotest – đứng đầu là Trịnh Dương! Ba của Trịnh Thiết Lâm

Gì cơ? Tai anh ù đi không nghe nổi những gì dì Ngân nói? Hotest ư? Trịnh Dương ư? Giết cả nhà anh ư?

Anh như không tin vào sự thật mình đang nghe, bật cười lớn:

- dì đùa con đúng không? Hãy nói cho con đó không phải là sự thật đi.!!! – Quân hét lên, câu nói của dì Ngân là câu ngàn lần, ngàn lần anh không muốn nghe
- ta không đùa! Con có thể theo địa chỉ này tìm người đã chứng kiến toàn bộ sự việc hôm đó!

Dì đưa cho Quân 1 mảnh giấy nhỏ:

Mạnh Hạo Nhiên
Tổng giám đốc Công ty T.O.P
Số 5 đường Nguyễn Huệ

( hơ…. Bữa trước có học bài: “tại lầu Hoàng Hạc tiễn Mạnh Hạo Nhiên đi Quảng Lăng!” thấy hay hay! Chôm luôn! Xin lỗi tiền bối nhá!)

Quân lập tức chạy đi. Anh muốn rõ mười mươi sự thật được nói ra bởi người phụ nữ anh kính trọng nhất

Trong khi đó, tại bar V.I.P, mọi người vẫn tiếp tực chờ trong tiếng nhạc sôi đông của High High. Riêng Lâm lo lắng, cô đứng ngồi không yên, đi đi đi lại. Trong lòng cô có cái gì như lửa đốt, hình như có chuyện gì đo không may sắp ụp xuống. Cô lo lắng! lỡ Quân có bị làm sao chắc cô không sống nổi mất!

- Anh tìm ai?

Cô thư kí xinh đẹp vội vàng hỏi Quân khi anh đang đùng đùng tức giận

“Cho tôi gặp giám đốc các người! cứ nói tôi là Âu Thành Quân”! – Quân nói, giọng điệu và ánh mắt khiến bất kì ai nhìn thấy run sợ

Sau khi nhấc điện thoại gọi, cô ta dẫn anh lên lầu 3

Sau tiếng gõ cửa “Mời vào!”, Quân bước vào. Một người đàn ông khoảng chừng 50 tuổi đang đứng quay lưng lại. Thấy anh bước vào, ông ta quay mặt lại. Đó là một người đàn ông khá lịch lãm. Sang trọng trong bộ vest màu đen. Đôi mắt sáng, cương quyết biểu thi sự sắc sảo trong thương trường. Cũng phải thôi khi T.O.P từ một công ty bên bờ vực phá sản, vực dậy trở thành một cái tên nổi tiếng trong thế giới bất động sản (viết vậy chứ không biết bất động sản là cái chi chi hết… hehe)..

Giọng nói trầm ấm cất lên:

- Cậu là Âu thành Quân?
- Phải! tôi đến đây muốn biết sự thật! – Quân cụt ngụt
- Mời cậu ngồi!

Dù sao… từ người đàn ông này vẫn nói lên, ông không phải người xấu.

Giọng nó lại cất lên, chậm hơn, rõ ràng hơn, như tua lại cuốn băng của 15 năm về trước:

- Ngày đó, tôi mới 30 tuổi. Do chủ quan tuổi trẻ, dần dần sản nghiệp của ba mẹ tôi, chính là công ty T.O.P này vỡ nợ với số tiền lên đến mấy triệu đô…
- Việc đó liên quan đến gia đình tôi! – Quân quắc mắt

Như không để ý đến lời anh, ông ta tiếp lời:

- Hôm đó, trên đường từ ngân hàng về, tôi chứng kiến… 1 chiếc bentley đâm sầm vào chiếc camry ngược chiều. Rồi chiếc xe camry đó lật ngửa… tôi… còn nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của người phụ nữ trong xe, tay còn ôm một đứa bé…tôi … không thể quên ánh mắt đó…. Nó ám ảnh tôi đến tận bây giờ.. – Người đàn ông ôm đầu, đau khổ, dường như chính chuyện này cũng đã giày vò ông lâu lắm rồi!

Trên khóe mi Quân có một giọt chất lỏng rơi xuống, anh mất bình tĩnh quá hét lên:

- Vậy tại sao ông không cứu họ? tại sao ông không nói với công an mọi chuyện ông nhìn thấy? Tại sao để họ chết oan uổng dưới cái vỏ bị tai nạn giao thông chứ không phải ám sát? Tại sao? Tại sao chứ hả?

Đến lúc này, người đàn ông cũng nói lớn, hình như ông cũng khóc:

- Vì tôi hèn! Tôi không đủ can đảm! Nhà họ Trịnh sau khi biết chuyện đã gặp tôi! Nói nếu tôi im lặng coi như không biết gì, họ sẽ trả nợ cho tôi và còn giúp tôi vực dậy T.O.P… còn nếu không, họ sẽ làm T.O.P mãi mãi biến mất trên thị trường bất động sản.. cậu bảo… tôi… tôi phải làm sao?

Quân thẫn thờ, ngồi mạnh xuống ghế. “ À ha! Thì ra là thế! Thì ra người con gái anh yêu lại là con của kẻ thù giết cha mẹ! đau khổ quá! Nghịch đời quá! Tại sao chuyện này lại rơi trúng anh.. Tại sao lại xảy ra chuyện này khi tình yêu của anh mới chớm nở… tại sao lại là Lâm?” – anh cười lớn, nước mắt từ đâu rơi xuống. Mặn chát. Bước đi vô hồn trong tiếng gọi của người đàn ông, anh không còn biết gì nữa…

Đường phố hôm nay nhộn nhịp quá, chắc vẫn còn dư âm của ngày lễ tình nhân. Quân bỗng chốc cười lớn, điên dại. Hôm qua thôi, anh còn vui vẻ với Lâm, còn liên tục chọc quê cô với con khỉ nữa… Vậy mà… Hôm nay… đời lại xoay chuyển bất ngờ, nào ai… nào ai biết trước chữ NGỜ … nước mặt anh lại rơi, ướt đẫm chiếc áo… Anh mới chợt nhớ ra… chiếc áo này… là chiếc áo cặp anh mua với cô hôm qua. Nó sẽ phát sáng khi hai người bên cạnh nhau, nó sẽ ghép thành trái tim hoàn chỉnh khi hai người sánh bước… haha… anh lại cười… lần này anh như điên thực sự… Vậy sẽ chẳng bao giờ anh có thể nhìn áo thấy chiếc áo này phát sáng rồi vì sự thật trớ trêu ấy…





Đêm khuya và mưa bắt đầu rơi
Anh đem em về trong ký ức của anh
Anh hứa với bản thân anh sẽ sống tốt hơn khi không có em
Nhưng anh không thể làm được
Anh đã uống rượu, mặc dù anh không kiểm soát được mình
Cố gắng lấp đầy trái tim trống vắng của anh
Anh ghét điều đó, 1 ngày không có em thật dài
Anh nguyện cầu để mình có thể quên em đi

Không có em, anh không thể tìm được hạnh phúc
Anh không thể rơi nước mắt được nữa
Anh không muốn sống thêm nữa

Đó là chuyện nhảm nhí
Điều đó làm anh bực mình, anh muốn nổi điên lên khi anh nghĩ về em
Anh muốn thấy em, nhưng anh biết là anh không thể
Tất cả đã kết thúc ( anh sẽ tốt thôi )

i\'m so sorry but i love you, tất cả đều là giả dối.
Anh đã không biết nhưng bây giờ anh biết là anh cần em
i\'m so sorry but i love you ngoài cả sự tức giận.
Anh đẩy em ra xa bằng những lời nói cay nghiệt không thể tin được
i\'m so sorry but i love you, tất cả đều là giả dối. i\'m so sorry but i love you more more
i\'m so sorry but i love you em sẽ rời xa anh và wên anh từ từ
Anh sẽ sống trong đau khổ

Lies – Big Bang

Xoảng… tại một nơi nào đó… li rượu trên tay Lâm đổ xuống, chảy cả vào áo cô… Tim cô đập nhanh… biết có chuyện chẳng lành… Chiếc áo… từ trắng tinh đã nhuốm máu rượu đỏ… từ bao giờ…





Love is pain!!!


Cảnh báo: Website mạo danh ThichTruyen.VN để cài Virus tự động gửi tin nhắn. Đọc chi tiết

Bình luận

  • Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận. Click vào đây để đăng nhập.

  •  
truyen ngan, thich truyen